Chương 12: Ai trả tiền cho tình cảm của ai?

Bạch Tuyên lắc đầu, mở cửa hai gian phòng ra, đều không nhìn thấy Du Hựu Noãn, lại đi qua phòng bếp mới phát hiện Du Hựu Noãn đang chăm chỉ dùng khăn lông lau đĩa. Thời điểm nghe thấy động tĩnh, cô quay đầu cười với Bạch Tuyên: " Mẹ, mẹ đã về rồi?"... Continue Reading →

Chương 11: Thử thách của hoa hậu

Lúc ăn cơm trưa, trước ánh mắt sắc bén của Bạch Tuyên, Du Hựu Noãn gần như không nhai thức ăn mà trực tiếp nuốt thẳng xuống.  "Ăn no rồi?" Bạch Tuyên đứng lên thu bát. Du Hựu Noãn nhanh chóng buông đũa. Tả Duệ nói: "Lại vội vã chiếm chỗ à? Bà đi đi,... Continue Reading →

Chương 10: Gieo nhân nào gặp quả nấy?

Khi Bạch Tuyên đi chợ, rất nhiều người quen chủ động gọi điện thoại cho bà, "Bạch lão sư, hiếm khi con dâu về nhà một chuyến, bà mua nhiều đồ ăn ngon vào chứ ?" Bạch Tuyên hơi sững sờ, có điều nhớ tới bác gái Vương lắm mồm kia, liền bình thường trở... Continue Reading →

Chương 9: Người phụ nữ không biết nấu ăn

"Du Hựu Noãn, đừng  chọc giận ba mẹ tôi, bằng không đừng trách tôi không nể mặt em." Thanh âm trong điện thoại của Tả Vấn lạnh như băng, giống như đang nói chuyện với kẻ địch. Du Hựu Noãn cảm thấy lòng của mình vừa chua xót lại khó chịu, khóe mắt đỏ hoe.... Continue Reading →

Chương 8: Lão phu nhân có phải da mặt dày?

"Bà Bạch, tại sao còn chưa đi?" Một bác trai dáng người mảnh khảnh cầm Thái Cực kiếm đi tới, chờ tời lúc ông nhìn rõ diện mạo của cô cũng ngẩn người, "Hựu Noãn?" "Ba." Du Hựu Noãn lúc này khẳng đinh đây chính là cha mẹ chồng cô . Tả Duệ kinh ngạc,... Continue Reading →

Chương 7: Nhìn lại

Thời điểm con gái thất tình, nếu như các nàng không khóc lóc om sòm, thì sẽ bắt đầu ăn uống quá độ, hoặc là điên cuồng quẹt thẻ. Du Hựu Noãn đương nhiên là người thuộc vế sau. Du Hựu Noãn ngồi trên sô pha, ngón tay lướt nhẹ xem ảnh. Lúc chuông cửa... Continue Reading →

Chương 6: Tôm càng cay

Tả Vấn ăn xong mì, đứng dậy bỏ bát vào bồn, lúc này mới ngồi xuống nhìn Du Hựu Noãn.                       Du Hựu Noãn đói bụng, chỉ cảm thấy bản thân thật ủy khuất, nhưng lại không làm gì Tả Vấn được.                Tả Vấn rửa xong bát liền vào thư phòng, Du Hựu Noãn nhanh chóng... Continue Reading →

Chương 5: Có vẻ đúng

Chiếc Bentley chạy đến một tiểu khu có kiến trúc niên đại tám mươi, chín mươi thì dừng lại. Du Hựu Noãn không thể không xác nhận lại lần nữa với lão Vương, "Tả Vấn ở chỗ này ạ?" Lão Vương nói: "Chính là nơi này. Tiểu thư, tôi đã từng đi đưa tài liệu... Continue Reading →

Chương 4: Dừng lo, tôi chỉ ăn bánh thôi

Ngày hôm sau, Du Hựu Noãn chống hai quầng mắt thâm đen to đùng ngồi bên cửa sổ, thất thần nhìn màu xanh ngoài cửa sổ. Cô đã từng điên cuồng muốn hồi tưởng lại quá khứ, còn liên lạc với nhà thôi miên nhưng đều uổng công vô ích. Mà bây giờ, Du Hựu... Continue Reading →

Chương 3: Rẽ trái

Buổi sáng là lúc Du Hựu Noãn gặp bác sĩ tâm lí. Gặp tai nạn giao thông như vậy, lại hoàn toàn mất trí nhớ, Du Hựu Noãn thật sự rất cần bác sĩ tâm lí. Ba tháng đầu đều là Tả Vấn đưa cô đến bệnh viện. Sau này là tự Du Hựu Noãn... Continue Reading →

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: