Chương 9: Người phụ nữ không biết nấu ăn

“Du Hựu Noãn, đừng  chọc giận ba mẹ tôi, bằng không đừng trách tôi không nể mặt em.” Thanh âm trong điện thoại của Tả Vấn lạnh như băng, giống như đang nói chuyện với kẻ địch. Du Hựu Noãn cảm thấy lòng của mình vừa chua xót lại khó chịu, khóe mắt đỏ hoe. Đêm đen mịt mù, cô một thân một mình ngủ trên sô pha của Tả gia. Hơn nữa sô pha kiểu cũ này vừa hẹp vừa cứng, ngủ trên đó thực sự khó chịu.

Du Hựu Noãn dùng đầu ngón tay lau nước mắt trên mặt, trong lòng suy nghĩ, sáng mai cô rời sẽ đi, cần gì phải ở lại Tả gia cho mẹ chồng khi dễ chứ, cô cũng không phải thiếu Tả Vấn là không sống nổi. 

Lấy tài sản Du đại tiểu thư mà xem xét, hàng đêm đổi tình lang mới cũng không phải là việc khó.

“Du Hựu Noãn.” Tả Vấn không nghe thấy giọng của cô, lại gọi một câu.

Du Hựu Noãn vừa mệt vừa đói, ủy khuất tích lũy tới cực điểm, dứt khoát ngắt trò chuyện, đầu tựa vào đầu gối.

Bạch Tuyên đứng ở cửa , nhìn thấy Du Hựu Noãn khóc thút thít mà bả vai co rút, chốc chốc nghe thấy thanh âm tiếng khóc bị đè nén

Bạch Tuyên bĩu môi, cảm thấy mọi sự đều là Du Hựu Noãn là tự tìm đến , nhưng mà bà nhìn thấy Du Hựu Noãn khóc thương tâm như vậy, khó tránh khỏi bắt đầu suy nghĩ lại, chẳng lẽ việc làm của bà thật sự quá đáng? Đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, nay phải chịu khổ ngủ trên sô pha, quả thật có chút đáng thương.

Có điều Bạch Tuyên biết, tại thời điểm này, chắc chắn Du Hựu Noãn không muốn có ai quấy rầy mình. Bà bèn đóng cửa lại, ra dấu hiệu “suỵt” với Tả Duệ. 

Tả Duệ thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Đang khóc trong phòng khách.” Bạch Tuyên đáp.

“Bà xem,bà làm tiểu cô nương nhà người ta khóc rồi.” Tả Duệ nói.

“Tiểu cô nương cái gì? Năm nay cũng gần 30 rồi.” Bạch Tuyên phản bác.

“Thoạt nhìn cũng chỉ hơn hai mưới một chút.” Tả Duệ cảm thán , “Ngày khác bảo con bé dạy cho bà một ít biện pháp bảo dưỡng nhan sắc.”

Bạch Tuyên nói: “Đều già cả rồi, tôi bảo dưỡng cho ai nhìn ?”

Tả Duệ nói: “Vấn đề không phải là cho ai nhìn,phụ nữ ấy à, nếu cảm thấy bản thân đẹp, tinh thần mới tốt, tôi hi vong bà Bạch đây sống lâu trăm tuổi mà.”

Bạch Tuyên không biết trả lời cái gì, thanh âm hai người bọn họ càng ngày càng thấp.

Đêm tối dần trở nên yên tĩnh.

Thời điểm Du Hựu Noãn tỉnh lại, trời đã sáng hẳn, nhưng vì trong phòng kéo rèm nên anh sáng không chiếu vào đánh thức cô. 

Trong phòng bếp có chút động tĩnh, là Bạch Tuyên đi tập thể dục về, đang làm điểm tâm sáng.

Du Hựu Noãn vội vàng từ trên sô pha ngồi dậy, gấp chăn gọn gàng, sau đó đứng bối rối không biết nên làm gì .

Bạch Tuyên nghe thấy động tĩnh, từ phòng bếp đi ra ngoài, kéo rèm lên. Ánh nắng ban mai từ ngoài cửa sổ chiếu vào báo hiệu một ngày mới bắt đầu, phiền não hôm qua nên để lại sau lưng. 

“Đừng đứng đấy nữa, mau đi rửa mặt đi.” Bạch Tuyên xoay người vào gian phòng nhỏ, đem khăn tắm và một bọc đồ vật đưa cho Du Hựu Noãn, “Đi tắm đi, người thành phố các cô rất thích tắm vào buổi sáng.” 

Du Hựu Noãn cắn môi, nhìn khăn tắm sạch sẽ, xà phòng mới nguyên, còn có cả cốc và bàn chải đánh răng, cô ngẩng đầu nhìn Bạch Tuyên.

“Đây là khăn tắm Tả Vấn có dùng qua rồi.” Bạch Tuyên biết đại tiểu thư Du Hựu Noãn này có tật xấu, tự coi mình cao cấp hơn người khác, kiên quyết không dùng đồ đã bị dùng qua, giống như mọi người đều mang mầm bệnh, chỉ bản thân mình sạch sẽ, Có bản lĩnh thì đừng ăn uống vệ sinh nữa? 

“Cám ơn mẹ.” Du Hựu Noãn nở một nụ cười sán lạn, liền vào buồng vệ sinh, đêm qua cô đã hạ quyết tâm , trấn nhỏ cũng rất tốt , không khí tươi mát, ở mấy ngày cũng là lựa chọn không tồi.

 Buồng vệ sinh Tả gia vừa nhỏ vừa chật, trọn bộ phòng ở biệt thự của Du Hựu Noãn đều có buồng vệ sinh lớn, hơn nữa cái này…. nhà tắm với bồn cầu chung một gian, Du Hựu Noãn vốn cảm thấy khó chịu, nhưng sau khi ngủ trên sô pha một buổi tối, năng lực thích ứng của Du đại tiểu gia tăng đột biến , không phàn nàn một câu, ngoan ngoãn tắm rửa, làm vệ sinh cá nhân.

Chờ Du Hựu Noãn tắm rửa xong thay quần áo, Tả Duệ xách sữa đậu nành, bánh quẩy, màn thầu, còn có một túi bánh mì nướng trở lại.

Du Hựu Noãn đã từng uống qua sữa đậu nành, nhưng chưa từng ăn bánh quẩy .Đối với loại thức ăn đầy dầu mỡ này, cô không hề muốn chạm qua

“Cô ăn loại nào?” Bạch Tuyên bày bát đũa, múc cho Tả Duệ múc thêm một chén cháo, trên bàn còn có mấy đĩa rau lót dạ, có rau du mạch vừa mới xào, cũng có dưa chuột muối cùng củ cải.

Bạch Tuyên tự đổ cho mình một chén sữa đậu nành, vừa xé bánh quẩy ăn vừa uống sữa. Tuy miệng bà hỏi Du Hựu Noãn, nhưng hiển nhiên bà đã chuẩn bị bình sữa và bánh mì nướng cho cô..

“Con uống sữa đậu nành và…. cái này.” Du Hựu Noãn chỉ chỉ bánh quẩy.

Bạch Tuyên “A” một tiếng, đại tiểu thư đến bánh quẩy cũng không nhận ra, “Đây là bánh quẩy.”

Du Hựu Noãn nhanh chóng gật đầu, cô nhớ không nổi chuyện trước kia, hai năm qua cũng chưa từng thấy qua bánh quẩy, điều này cũng không thể trách cô.

Du Hựu Noãn cắn bánh quẩy, bánh rất mềm,vị rất ngon, lại uống hết một cốc sữa, tuy nhiên ăn hết một cái bánh cũng hơi quá sức ăn của cô. 

Bạch Tuyên nhìn Du Hựu Noãn chỉ ăn có một chút như vậy liền thấy phiền, đại tiểu thư thành phố ai cũng muốn nhịn ăn nhịn uống để giữ thân mình thon thả như vậy.

Ăn sáng xong, Du Hựu Noãn chủ động giúp Bạch Tuyên thu dọn bát đũa, “Mẹ, mẹ để con rửa bát.”

Bạch Tuyên liếc Du Hựu Noãn một cái, “Cô là khách, cô cứ ngồi ngoài này đi, phòng bếp vốn nhỏ, có cô lại càng thêm vướng.”

Du Hựu Noãn đành phải nghe lời lui ra ngoài, Bạch Tuyên khiến cô cảm thấy bản thân thật vô dụng. Về phần Tả Duệ, đại khái là cảm thấy trong nhà có thêm cô con dâu xinh đẹp như vậy có chút không tiện, sớm cầm đồ ra bờ sông câu cá rồi..

Bạch Tuyên rửa bát xong, cầm bóp đựng tiền lẻ nói với Du Hựu Noãn : “Tôi đi mua thức ăn.”

Du Hựu Noãn nhanh chóng đứng lên, “Con đi với mẹ.”

Bạch Tuyên nói: “Không cần, người khác thấy cô, về sau lại nhiều lời.” Bạch Tuyên nói lời này không một chút khách khí

Du Hựu Noãn lúng túng cười cười, không đáp lại. Sau khi Bạch Tuyên rời đi, cô gọi điện đặt vé máy bay, Mẹ Tả Vấn và anh thật giống nhau, tính tình đều thối. 

Sau khi đặt vé, Du Hựu Noãn có chút tính toán, mong muốn vãn hồi một chút hình tượng bản thân trong lòng cha mẹ Tả Vấn, dù sao đã tới đây rồi, cô không thể đi một chuyến uổng công vậy chứ ? 

Lúc có tiếng đập cửa, Du Hựu Noãn đang nhàm chán xem truyền hình, cô đứng dậy mở cửa, bên ngoài một cô gái khoảng 17, 18 , chiều cao cân đối, đôi mắt tròn xoe đang đánh giá Du Hựu Noãn, ngượng ngùng nói, “Thầy Bạch có nhà không ạ?”

“Bác ấy đi mua thức ăn .” Du Hựu Noãn đáp.

“Vậy ạ, nhà em ở phía đối diện, em là Quách Hiểu Linh, trong nhà dùng hết tương mất rồi, em sáng đây xin chút ít.” Quách Hiểu Linh nói.

“Để chị lấy giúp em.” Du Hựu Noãn đi vào phòng bếp, cầm một bình nhỏ màu nâu đưa cho cô

“Mẹ em nói muốn nước tương, là xì dầu ấy ạ.” Quách Hiểu Linh không nhận cái lọ.

Du Hựu Noãn không hiểu lắm, “Xì dầu?”

“Vâng, xì dầu ạ.” Quách Hiểu Linh lặp lại.

Du Hựu Noãn cẩn thận nhìn lại bình tương, mới phát hiện trên đó viết hai chữ ” Dầu hào”, cô xoay người đi vào phòng bếp tìm lại, quả nhiên thấy lại thấy một bình khác ghi ” Xì dầu”, cười cười đưa cho Quách Hiểu Linh. 

Quách Hiểu Linh xoay người cảm ơn, chạy về phía nhà mình ở đối diện. Vừa vào cửa cô liền gọi điện cho chị gái Quách Hiểu Trân: “Chị, chị đoán xem hôm nay em gặp ai ?”

Quách Hiểu Trân còn đang ngủ nướng, bị chuông điện thoại của Quách Hiểu Linh đánh thức, vẻ mặt không kiên nhẫn nói: “Quách Hiểu Linh, một tuần chị mày chỉ có 2 ngày để ngủ nướng , mày cũng không tha cho tao?”

Quách Hiểu Linh hưng phấn nói: “Chị, em gặp vợ của anh Tả Vấn .”

Quách Hiểu Trân từ trên giường bật dậy, “Cái gì?”

“Em gặp vợ của anh Tả Vấn .” Từ lời nói của Quách Hiểu Linh, vợ của Tả Vấn thật giống như một đại minh tinh.

Cô nàng hoa hậu giảng đường một thời Quách Hiểu Trân , bây giờ 34 tuổi vẫn còn độc thân, có chút mờ mịt không biết nên nói cái gì, “Cô ta…”

Quách Hiểu Linh nói: “Xinh đẹp, quá xinh đẹp . Lại có khí chất, so ai kia xinh hơn nhiều.” Quách Hiểu Linh nói ra tên tuổi một mỹ nữ nổi tiếng.

“Giọng nói ngọt ngào, trời sinh dáng đẹp, eo thon, trách không được anh Tả Vấn kết hôn cùng cô ấy ” Quách Hiểu Linh này quả nhiên biết cách giết người không dao, mỗi lời nói của cô như đâm vào tim chị mình.

“Em đi sang nhà bác Bạch xin tương, chị ta còn không phân biệt nổi xì dầu với dầu hào, ngày thường ở nhà khẳng định không làm cơm. Ai da, không ngờ tới anh Tả Vấn thương vợ như vậy, phòng bếp cũng không muốn để bà xã vào.” Quách Hiểu Linh tiếp tục nói như cắm đao vào ngực Quách Hiểu Trân.

Nội tâm Quách Hiểu Trân đều đang kêu gào đánh chết Quách Hiểu Linh.

“Chị, chị đừng hy vọng nữa, em thấy con người Lý đại ca không tồi đâu.” Quách Hiểu Linh cầm một quả táo cắn, “Rột” một tiếng đánh thức Quách Hiểu Trân đang chìm trong hồi ức.

“Tả Vấn cũng về cùng sao?” Quách Hiểu Trân hỏi.

“Không có, chị ấy một mình đến đây, em nghe bác Vương nói, ngày hôm qua chị ấy đến, lại còn rất trễ nữa.” Quách Hiểu Linh nói

Quách Hiểu Trân dù sao cũng là người con gái đã hơn 30 tuổi, cách nhìn nhận vấn đề đương nhiên sâu sắc hơn em gái mình ” Tại sao cô ta về có một mình?”

“Em biết sao được.” Quách Hiểu Linh lại gặm một miếng táo.

“Nói với mẹ, giữa trưa chị mày về ăn cơm.” Quách Hiểu Trân nói xong, lập tức xuống giường, vội vàng gội đầu, quấn tóc, mặc bộ váy mới mà cô mất một tháng tiền lương mới mua được, chạy xe về trấn

Mà trong một sáng này, khi Bạch lão sư ra ngoài mua thức ăn , Du Hựu Noãn đã cho mượn một bình tương, một bình dấm, một bao muối, cùng một chai mật ong. Cô mới biết, hoạt động giải trí của trấn nhỏ không nhiều, rạp chiếu phim duy nhất ở đây 10 năm trước đã phá sản. Thời khắc cô xuất hiện ở quảng trường, cô biết mình trở thành ” ngôi sao” không phải vì khuôn mặt xinh đep, mà vì cái danh hiệu cô là bà xã của Tả Vấn.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: