Chương 8: Lão phu nhân có phải da mặt dày?

“Bà Bạch, tại sao còn chưa đi?” Một bác trai dáng người mảnh khảnh cầm Thái Cực kiếm đi tới, chờ tời lúc ông nhìn rõ diện mạo của cô cũng ngẩn người, “Hựu Noãn?”

“Ba.” Du Hựu Noãn lúc này khẳng đinh đây chính là cha mẹ chồng cô .

Tả Duệ kinh ngạc, nói: “Về nhà trước đã.”

Du Hựu Noãn lôi kéo rương hành lý đi phía sau cha mẹ, theo họ đến một gian nhà nhỏ, Gach men dường như đã cũ, tuy nhiên màu da cam từ ngọn đèn cửa sổ lộ ra làm cho Du Hựu Noãn như nhìn thấy được hình ảnh của tiểu khu Lục Viên.

Thực chất đây là tiểu khu được nhà nước phân cho cha mẹ chồng cô, Tả Vấn từ nhỏ ở đây mà lớn lên. 

“Thầy Bạch, tiểu cô nương này là ai, họ hàng nhà bà à? Trông rất xinh thế.” Một cái bác gái cười cười chào hỏi Bạch Tuyên, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Du Hựu Noãn. Trong tiểu khu hiếm khi có người lạ, huống chi lại là một tiểu cô nương vô cùng xinh đẹp.

Bạch Tuyên “Ừ” một tiếng.

Du Hựu Noãn lễ phép chào hỏi bác gái hơi béo kia.

“Cô gái xinh đẹp thế này, có phải vợ Tả Vấn không?” Bác gái mập thấy Bạch Tuyên xấu hổ, nhất định phải tra hỏi đến cùng.

Tả Vấn từ nhỏ là thần đồng nổi tiếng trong tiểu khu, cũng là người duy nhất trong trấn thi đỗ vào trường đại học danh giá top 1 toàn quốc và du học bên Mỹ . Chính vì vậy, trong lòng các bác gái ở tiểu khu này, anh chính là người con rể tốt nhất 

Nhiều năm trôi qua như vậy, điều các bác trong khu tiếc nuối nhất là chưa từng gặp qua vợ của Tả Vấn, mọi người đều tó mò không biết người con gái như thế nào mới có thể xứng đôi với anh . 

Bạch Tuyên không nói chuyện, nhưng sắc mặt hiển nhiên không được tốt lắm, năm đó nàng con dâu trước mắt này cự tuyệt gọi bà một tiếng “mẹ'. Lúc trước bà không đồng ý Tả Vấn cưới Du Hựu Noãn, Du gia ngoại trừ tiền thì còn có gì ? Nhất là Du Hựu Noãn , ngoại trừ gương mặt ra, quả thực không có điểm nào tốt.

 Bác gái béo hiển nhiên cũng ý thức được Bạch Tuyên hơi khó chịu, không hỏi thêm, cười ha hả, lấy cớ mua tương liền rời đi

Nhà Tả Vấn tại tầng 5 , đèn hành lang không sáng quá, cầu thang lại hẹp, thực sự không tiện cho người lớn tuổi sinh hoạt, Du Hựu Noãn không biết vì sao Tả Duệ cùng Bạch Tuyên không chuyển nhà, Tả Vấn lại không thiếu tiền.

Du Hựu Noãn vào cửa, nhanh chóng quan sát Tả gia một chút, hai phòng ngủ, mỗi phòng chừng năm mươi mét vuông, phòng khách rất nhỏ, hơn nữa còn bao gồm nhà bếp. Ngoại trừ TV thoạt nhìn bên ngoài tương đối mới, còn lại mọi nộ thất đều mang theo dấu ấn thời gian. Đi vào nơi này, Du Hựu Noãn có một loại xuyên không, trở lại những thập niên 80,90 ngày trước.

“Mời ngồi .” Bạch Tuyên rót cho Du Hựu Noãn một chén nước, đối đãi với cô khách sáo như một vị khách.

“Con cám ơn.” Du Hựu Noãn thấy loại cốc nước thủy tinh ven đường này, không có ý đưa tới bên miệng.

Trong phòng ba người nhất thời trầm mặc, không khí có chút xấu hổ, Bạch Tuyên mở miệng nói: “Lão Tả, ông đi tìm lão Kim nhà bên đánh vài ván cờ đi.”

Sau khi về hưu, cha Tả Vấn thích nhất là chơi cờ tướng.

Sau khi Tả Duệ mở cửa đi ra ngoài, Bạch Tuyên nhìn Du Hựu Noãn lạnh lùng nói: “Nói đi, lần này cô đến tìm chúng tôi là có chuyện gì?”

Du Hựu Noãn hai tay nắm chặt cốc nước, đối mặt với Bạch Tuyên cô có chút khẩn trương, đại khái là gần đây đi cùng chị Tuệ , nhìn không ít kịch tính mẹ chồng nàng dâu ở đô thị, bỗng nhiên cảm thấy khẩn trương không lý do :”Mẹ, con chỉ là muốn đến thăm nơi Tả Vấn ở khi còn bé..”

Bạch Tuyên hiển nhiên không tin tưởng lời Du Hựu Noãn nói, “Nghĩ như thế nào muốn tới là tới, không gọi điện thoại báo trước cho chúng tôi ?”

Du Hựu Noãn bị Bạch Tuyên nói đến đỏ mặt xấu hổ: ” Con….”

Bạch Tuyên khoát tay, “Chuyện của người trẻ, tôi không muốn quản, mà cũng không quản được, Tả Vấn năm đó muốn kết hôn với cô, tôi quản không được, hôm nay nếu nó ly hôn, tôi cũng không quản được.”

Du Hựu Noãn cảm thấy Bạch Tuyên đích thực quá sâu sắc, nhưng cũng không khó tưởng tượng, nếu như không phải xuất hiện biến cố, cô làm sao có thể tìm tới nơi này ?

Du Hựu Noãn tuy rằng xấu hổ đến nỗi đem đầu chôn đến trong chén nước, nhưng mà hiện tại không phải thời điểm bàn lùi, thẳng thắn nói: “Thưa mẹ, con muốn quay lại với anh ấy một lần nữa.” Đại tiểu thư như cô muốn cái gì có thói quen trực tiếp mở miệng, không quanh co ám chỉ .

Quả nhiên là xảy ra chuyện mới biết đến xin giúp đỡ. Bạch Tuyên nhìn thấy Du Hựu Noãn, cảm thấy rất phiền lòng. Vào cuối năm Tả Vấn một thân một mình về nhà, người khác nhìn gia đình họ với ánh mắt khác thường, Bạch Tuyên quả thực chịu đủ rồi .Con dâu xinh đẹp thì sao, tiểu thư giàu có thì sao? Một chút đạo đức của phụ nữ truyền thống Trung Hoa cũng không có. 

Nhiều năm trôi qua như vậy, Du Hựu Noãn có gọi cho ba mẹ chồng một cú điện thoại không? Cái này thì cũng cho qua đi. Mỗi lần Tả Vấn về nhà, khi bà hỏi đến Du Hựu Noãn, nhìn đáy mắt không giấu nổi tia cô đơn của con mình, khiến bà đau lòng đến thắt tim.

Tả Vấn có thể giấu giếm mọi người, nhưng không thể gạt được người mẹ nuôi anh từ nhỏ.

“Sao phải quay lại ? Tôi chỉ hi vọng cô có thể buông tha Tả Vấn nhà chúng tôi. Nhà cô tuy rằng có tiền, nhưng mà tôi vẫn không nghĩ cô xứng với con tôi.” Niềm tự hào nhất trên đời của Bạch Tuyên là bà có một người con trai tên Tả Vấn .

Du Hựu Noãn có chút ngượng ngùng, có điều cô cũng không trông chờ Bạch Tuyên đối tốt với mình. Cô trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói: “Me, mẹ có thể cho con xem phòng của Tả Vấn được không?”

Chẳng lẽ cô ta không nghe ra ý cự tuyệt trong lời nói của bà? Bạch Tuyên cảm thấy da mặt Du Hựu Noãn thật dày.”Bây giờ em gái họ Tả Vấn đang ở tại phòng nó , Tiểu Manh không thích người khác chạm vào đồ vật của mình.” Bạch Tuyên nói. Em gái họ của Tả Vấn lên trấn học, ở lại đây luôn. 

“Con chỉ nhìn một chút, sẽ không chạm vào bất cứ thứ gì .” Du Hựu Noãn thành khẩn nói

Bạch Tuyên lúc này mới không tình nguyện gật đầu.

Du Hựu Noãn đẩy cửa phòng Tả Vấn ra, Bạch Tuyên không hề nói dối, ga giường trong phòng là họa tiết hoa nhỏ, hiển nhiên không phải là thứ Tả Vấn yêu thích. Trên giá sách là quả cầu thủy tinh của con gái và các loại giấy báo lòe loẹt. 

Từ phòng ở không thể nhìn ra bóng dáng Tả Vấn năm đó, Du Hựu Noãn vô cùng thất vọng dựa ở trên cửa.

Mà ở căn phòng cách vách Bạch Tuyên đang gọi điện thoại cho Tả Vấn.

“Con cùng Du Hựu Noãn làm sao vậy?” Bạch Tuyên không khách khí hỏi thẳng.

Trong đêm tối, ngón tay Tả Vấn lóe lên ánh lửa của điếu thuốc, anh đưa tay xoa xoa mi tâm, hít một hơi, “Rất tốt ạ .”

“Rất tốt mà cô ta chạy đến đây? !” Bạch Tuyên cao giọng hỏi.

Tả Vấn nhất thời không phản ứng kịp, một lúc sau anh ngồi thẳng người, đem dụi điếu thuốc, có chút không dám tin hỏi: “Cô ấy đến nhà mình?”

“Các con lại chuẩn bị ly hôn à?” Bạch Tuyên hỏi, “Cái này vốn nên làm sớm rồi, cả hai đều đã lớn, mà giờ còn chưa có con. Lần này mẹ không cho phép con mềm lòng, nếu con mềm lòng, mẹ xem thường con đấy.”

“Mẹ.” Tả Vấn ngắt lời Bạch Tuyên, “Rốt cuộc cô ấy nói gì với mẹ ?”

“Cô ta có thể nói cái gì, đi nhờ người khác mà vẫn cao cao tại thượng như vậy, quả thật là đại tiểu thư.” Bạch Tuyên hừ mũi , “Con nhanh chóng đưa cô ta đi đi, nơi này của chúng ta chỉ là trấn nhỏ, không tiếp nổi lão Phật gia này.”

“Để con gọi cho cô ấy.” Tả Vấn nói. Từ ngày Du Hựu Noãn mất tăm mất tích ở tiểu khu Lục Viên, Tả Vấn không hề để ý tới cô. Du đại tiểu thư trước giờ chỉ nhiệt tình được ba phút, có điều anh không hề dự liệu được Du Hựu Noãn sẽ chạy đến nhà mình.

“Buổi tối bảo cô ta đi tìm khách sạn mà ở, mẹ không muốn thấy cô ta. Con nói xem, mặt mũi cô ta để đâu mà đến tìm ba me ? ” Bạch Tuyên tức giận.

Tại trấn nhỏ này thường không có khách sạn, nhà trọ bình thường đều là các hộ gia đình kinh doanh riêng, tốt xấu lẫn lộn, Bạch Tuyên nói cũng chỉ là lời nói dỗi.

“Mẹ.” Tả Vấn có chút nóng nảy hô lên.

“Hừ.” Bạch Tuyên cắt điện thoại, sau đó thấp giọng mắng: “Tiểu tử không có tiền đồ”                          

Bạch Tuyên từ trong phòng đi ra, thấy Du Hựu Noãn ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, “Tối nay cô định ngủ đâu? Đến nhà trọ sao?”

Du Hựu Noãn lắc đầu. Trên mạng không có tin tức gì về phòng trọ tại trấn này, cô làm sao tìm được? 

“Trong nhà không có chỗ cho cô ngủ, nếu muốn ở lại, cô ngủ ở sô pha đi.” Bạch Tuyên cũng không đuổi Du Hựu Noãn, nhưng mà không muốn nhìn cô thêm, liền đi xuống tầng.

Du Hựu Noãn gật gật đầu.

Điện thoại trong tay Bạch Tuyên đột nhiên vang lên, bà xoay người về phòng nghe điện thoại.

“Mẹ, ngày mai con sẽ đặt vé máy  bay về.” Tả Vấn nói

Bạch Tuyên có chút không dám tin nhìn lại di động, suýt nữa làm rơi máy. Lúc Tả Duệ trở lại, nhìn Bạch Tuyên đang ngồi ở đầu giường ,nói: “Sao bà lại để cho Hựu Noãn ngủ ở sô pha, không phải Tiểu Manh về nhà rồi à?” 

“Tôi không đuổi cô ta ra ngoài ngủ là may lắm rồi.” Bạch Tuyên khoanh tay, bộ dạng không muốn thương lượng thêm

Tả Duệ ôm chặt bả vai Bạch Tuyên nói: “Bạch lão sư, cái này đâu có giống bà, bà mà nhẫn tâm như vậy sao?”

Bạch Tuyên đẩy tay Tả Duệ ra, “Con ông ngày mai muốn trở về.”

Tả Duệ giật mình, “Tả Vấn nói vậy ?”

“Không phải nó thì còn có ai? Nó một năm về một lần là tốt lắm rồi, hôm nay vợ nó tới, hôm sau nó về nhà luôn. Ông nói xem, nuôi con lớn thì được cái gì ?” Bạch Tuyên tim đau thắt, lại hỏi thêm một câu, “Có ý nghĩa gì?”

Tả Duệ cười nói: “Tôi còn thắc mắc tại sao hôm nay Bạch lão sư lại giận vậy, hóa ra là ghen với Hựu Noãn ?”

Bạch Tuyên bị Tả Duệ nói như vậy, vừa định phản bác, nhưng ngẫm qua, cũng cảm thấy có chút buồn cười, “Thế thì sao, không được à? Tôi cực nhọc nuôi nó lớn lên, là để nó đuổi theo con gái nhà người ta à?”

Tả Duệ xoa xoa bả vai Bạch Tuyên , “Việc của bọn trẻ, tôi với bà đừng nhúng tay vào, có khi lại phản tác dụng.”

Bạch Tuyên cũng không phải người không biết phân biệt phải trái, chỉ là bà quá tức với Du Hựu Noãn, khiến con trai bà đau lòng , thở dài nói: “Tôi đi ngó qua một chút. Tiểu thư này mà chịu ủy khuất, không chừng trở về lại bắt nạt Tả Vấn nhà mình..”

Tả Duệ gật gật đầu, “Cũng đúng .”

Bạch Tuyên hơi mở cửa phòng ngủ, thấy Du Hựu Noãn đang nghe điện thoại.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: