Chương 12: Ai trả tiền cho tình cảm của ai?

Bạch Tuyên lắc đầu, mở cửa hai gian phòng ra, đều không nhìn thấy Du Hựu Noãn, lại đi qua phòng bếp mới phát hiện Du Hựu Noãn đang chăm chỉ dùng khăn lông lau đĩa. Thời điểm nghe thấy động tĩnh, cô quay đầu cười với Bạch Tuyên: ” Mẹ, mẹ đã về rồi?”

“Chỉ có mấy cái bát, cô rửa cả tiếng đồng hồ? !” Bạch Tuyên lần nữa trợn tròn mắt với Du Hựu Noãn, bà thật sự  bội phục vị đại tiểu thư này .

Bạch Tuyên đi qua cô, cầm lọ nước rửa bát lên: ” Cô dùng hết cái lọ rửa rồi? Tôi mới mua hôm qua.”

Du Hựu Noãn có chút vô tội đem cái đĩa trong tay đưa đến trước mặt Bạch Tuyên, mặt đĩa sáng bóng như gương, gần như có thể soi ra bóng người .

 Bạch Tuyên quả thực bị Du Hựu Noãn chọc cười, thấy bà nhìn về hướng một cái đĩa thủy tinh khác chưa lau khô, Du Hựu Noãn vội vàng nói: “Cái kia con rửa rất lâu, ít nhất rửa 30 lần, nhưng những vết bẩn kia thực sự không tẩy nổi.”

Cái đĩa kia chất lượng thấp kém lại dùng lâu năm, sau khi bị ngâm trong nước rửa bát, trông càng thêm cũ. Nhưng mà Du đại tiểu thư hiển nhiên không hiểu, cô còn tưởng đó là vết thức ăn, một lòng tận lực rửa sạch. Vì sọ Bạch Tuyên nói cô dùng tốn nước, mỗi lần cô đều mở vòi cực nhỏ, từ từ mà rửa. 

“Rửa 30 lần? !” Bạch Tuyên nhịn không được rống lên, “Cô có biết nước ngọt tài nguyên quý giá hay không, sao cô không đầu thai đến Trung Đông nhìn thử xem?”

Du Hựu Noãn cúi đầu im lặng, không nói.

Ý thức bảo vệ môi trường của Bạch lão sư vô cùng tốt, nhưng thấy Du Hựu Noãn như vậy, bà cũng không tốt nói thêm nữa, đuôi mắt quét tới cái khăn lông trong tay Du Hựu Noãn , không nhịn được lại trừng mắt “Cô lấy khăn lau ở đâu?”

“Con mở ngăn kéo tìm khăn lông mới.” Du Hựu Noãn nói.

“Đó là khăn rửa mặt!” Thanh âm của Bạch Tuyên lại không nhịn được cao thêm một độ.

Du Hựu Noãn giống như đứa nhỏ làm chuyện sai, cúi đầu nắm chặt khăn lông, vô ý thức lau đĩa.

Phòng ở vốn không lớn, giọng nói Bạch Tuyên lại vang, thân làm giáo viên, cổ họng bà vốn tốt, trong phòng khách hai cha con đều nghe thấy lời Bạch Tuyên nói. 

“Được rồi được rồi, dùng khăn rửa mặt lau bát cũng không vấn đề gì.” Tả Duệ đi vào hoà giải, “Bạch lão sư, không phải nói muốn thu xếp giường cho Tả Vấn sao, đi thôi, đi thôi, thời gian cũng không còn sớm.”

Bạch Tuyên bị Tả Duệ nửa đẩy nửa ôm bả vai đi về gian phòng ngủ ngày xưa của Tả Vấn

Du Hựu Noãn cúi thấp đầu từ trong phòng bếp đi ra ngoài, tâm tình trầm thấp tới cực điểm. Vốn là muốn làm chuyện tốt, kết quả chữa lợn lành chữa thành lợn què, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn khó chung đụng giờ càng thêm khó.

Tả Vấn nhìn Du Hựu Noãn, “Đi theo tôi.” Dứt lời liền xoay người mở cửa đi xuống lầu.

Du Hựu Noãn từ trong va li lấy ra một đôi găng tay, đeo lên, lúc này mới chậm rãi đi xuống lâu.

Tháng 4 , gió đêm đã mang theo một chút nóng ẩm, mái tóc của Du Hựu Noãn bị gió thổi có chút hỗn độn, hiện ra một tia chật vật .

Nhưng sắc áo trắng cùng chiếc váy dài xanh lam, cùng tôn lên nhan sắc của cô, khiến Du đại tiểu thư cho dù lại chật vật, nhưng vẫn đầy khí chất quý trọng.

“Vé máy bay sao rồi?” Tả Vấn hỏi.

“Trưa mai em về.” Du Hựu Noãn trả lời, trong lòng ít nhiều có chút tức giận, cô là ma quỷ sao, Tả Vấn căng thẳng đuổi cô đi vì sợ cô ăn thịt ba mẹ anh chắc?

Tả Vấn nhìn Du Hựu Noãn, cười tự giễu, quả nhiên sự nhiệt tình của đại tiểu thư  trước giờ không vượt nổi 3 ngày. Nếu như hôm nay không phải nghe nói anh đến, chắc cô đã sớm xách va ly đi rồi.  

“Du Hựu Noãn, em năm nay bao nhiêu tuổi ?” Tả Vấn nhìn  cô 

Điều Du Hựu Noãn không muốn đề cập nhất vấn đề tuổi tác, cô không nói một lời ngước đầu nhìn Tả Vấn, lại nghe thấy giọng nói của anh mang theo châm chọc: “Em cho rằng mình vẫn là đứa trẻ 10 tuổi, chuyện không giải quyết được là giở thói bướng bỉnh phải không?”

Du Hựu Noãn thật là chịu đủ rồi! Bị ba mẹ chồng chê cười, đầu ngón tay của cô hiện tại bởi vì ngâm nước quá lâu mà hiện lên vết nhăn, sờ hơi ráp. Du Hựu Noãn dậm chân, bước mạnh ba bước đến trước mặt Tả Vấn.

Khí thế kia quả thực có chút như dời non lấp biền , Tả Vấn im lặng nhìn cô, chờ cô trút giận. Kết quả Du Hựu Noãn chỉ ôm chặt thắn lưng anh, đầu tựa vào lồng ngực vững chãi , một lát sau Tả Vấn cảm giác phần áo trước ngực bị nước mắt cô làm ướt một mảng lớn.

Du Hựu Noãn lẳng lặng khóc, cô thật sự rất khó chịu, cảm thấy mọi tâm sức của mình đều như nước đổ lá khoai. Cô bàng hoàng, bất lực, vì cái gì Tả Vấn không chịu chia sẻ một chút đồng tình của anh cho cô?

Tay Du Hựu Noãn càng ôm càng chặt, tựa như một người sắp chết đuối liều mạng giữ chặt hi vọng sống sót cuối cùng.

Tả vấn nhìn vết sẹo trên đầu của Du Hựu Noãn bị những sợi tóc che mất, nếu không để ý kỹ thật khó nhận ra, mền lòng, anh nhẹ nhàng đưa tay lên, muốn chạm vào lưng Du Hựu Noãn.

“Tả Vấn, cô ấy thật sự là một người phụ nữ bên ngoài của anh sao?” Trong góc hành lang nơi ánh đèn không chiếu tới, một người phụ nữ chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, đứng dưới ánh đèn, vẻ mặt bi thương nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt. Nếu không biết nội tình, rất có khả năng hiểu lầm Tả Vấn đang bị chính thê bắt gian.

Tả Vấn cùng Du Hựu Noãn đồng thời nhìn về phía ánh đèn nơi Quách Hiểu Trân đang đứng, trên khuôn mặt của Du Hựu Noãn vẫn còn đẫm nước mắt, cô lấy mu bàn tay lau đi và kinh ngạc trước vị khách không mời mà đến này.

Quách Hiểu Trân đương nhiên cũng biết lời nói của mình có chút đột ngột, nhưng cô đã thầm yêu Tả Vấn hơn mười năm, cô đương nhiên muốn hỏi rõ chuyện này để có thể hoàn toàn chấm dứt sự luyến lưu si mê của mình.

Tả Vấn cúi đầu liếc nhìn Du Hựu Noãn, tay anh đang đặt ở eo cô, hai người cùng nhau đứng đối mặt với Quách Hiểu Trân, “Hiểu Trân, đây là vợ anh, Du Hựu Noãn.”

“Hựu Noãn, đây là con gái lớn của dì Lý, Quách Hiểu Trân” Tả Vấn hỏi người đến sau, nhưng thay vào đó lại đóng vai trò là người giới thiệu giữa Du Hựu Noãn và Quách Hiểu Trân.

“Xin chào.” Du Hựu Noãn gật đầu với Quách Hiểu Trân, cho dù cô có xấu hổ trước mặt Tả Vấn như thế nào đi chăng nữa nhưng khi đối diện với người ngoài cô vẫn luôn tỏ ra phong thái của một tiểu thư.

Sau đó, Quách Hiểu Trân mới nhận ra rằng cô đã làm một con ô long lớn, cái gì đều chưa nói, xoay người chạy về nhà. Vừa chạy vào nhà, cô bụm mặt đem mình ném tới giường, hướng Quách Tiểu Linh quát, “Quách Tiểu Linh, lần này ta thật sự bị người hại chết rồi.” Quách Hiểu Trân cảm thấy, năm đó chính mình thổ lộ bị Tả Vấn cự tuyệt, đều không xấu hổ như hôm nay.

Du Hựu Noãn vẫn đang đứng đó, đưa tay cho Tả Vấn “Anh cũng không biết tại sao cô ấy lại có sự hiểu lầm như vậy.”

“Nếu như anh đã từng ở đây, hôm nay bọn họ sẽ không hiểu lầm anh đâu.” Tả Vấn lạnh lùng nói, nhưng bị Quách Hiểu Trân cắt ngang như thế này, bầu không khí mơ hồ kỳ lạ giữa hai người vừa rồi hoàn toàn biến mất.

Tả Vấn quay người đi lên lầu, Du Hựu Noãn không còn cách nào khác đành phải đi theo vào cửa. Bạch Tuyên cùng Tả Duệ động tác nhanh chóng. Họ đã thay ga trải giường của Bạch Tiểu Manh bằng ga trải giường trơn màu xanh đậm mà Tả Vấn đã quen. Trên chiếc giường 1m2 đặt hai chiếc gối, cách an bài không cần nói cũng biết mục đích.

“Hựu Noãn, tốc độ cô chậm chạp, cô đi rửa mặt trước đi.” Bạch Tuyên nói, buổi sáng cô gội đầu tắm rửa đã mất hơn một tiếng đồng hồ, cũng không biết tiết kiệm nước.

Du Hựu Noãn biết Bạch Tuyên có chuyện muốn nói với Tả Vấn, vì vậy cô ngoan ngoãn gật đầu.

Bạch Tuyên nhìn Du Hựu Noãn vào phòng tắm, liền nhìn Tả Vấn, chống cằm chỉ vào cửa phòng cô, cả ba người cùng nhau bước vào phòng ngủ.

“Con cùng Hựu Noãn có phải hay không xảy ra vấn đề gì?”  Bạch Tuyên ngồi ở bên giường hỏi.

“Không có vấn đề gì lớn.” Tả Vấn nói.

“Không phải là vấn đề lớn mà Du Hựu Noãn chạy đến nhà được không? Con và cô ta có phải hay không sắp ly hôn?” Bạch Tuyên không thèm vòng vo với Tả Vấn, trực tiếp đi vào vấn đề.

Tả Vấn do dự một chút, “Không có.”

“Không? Anh muốn nói cho chúng tôi biết khi nào thì anh mới thực sự ly hôn đúng không?” Bạch Tuyên tức giận trước sự che giấu của Tả Vấn.

Tả Duệ cũng nhìn ra sự do dự của Tả Vấn, liền hỏi: “Chuyện hôn nhân không thể đùa giỡn, con đã thực sự nghĩ đến nó chưa?”

Tả Vấn xoa lông mày, cho dù là cha mẹ, hắn cũng không thói quen cùng bọn họ thảo luận chuyện cá nhân, “Con có chút mệt mỏi, ngày mai con sẽ trở về thành phố.”

“Ngày mai rời đi?” Thực ra Bạch Tuyên cũng không ngạc nhiên như giọng điệu của bà biểu lộ, con trai bà là một kẻ tham công tiếc việc. Đôi khi bà tự hào vì có một người con trai như vậy, nhưng đôi khi trong lòng bà lại thấy trống trải. 

Tả Vấn gật đầu, “Vâng.”

Bạch Tuyên thở dài một tiếng, “Không cần biết quan hệ giữa con và Du Hự Noãn là như thế nào,  ta trước tỏ thái độ đi, đều nói khuyên giải không khuyên cách, nhưng mà ta cũng không coi trọng hai người các ngươi, rời đi là tốt nhất” Bạch Tuyên nói tiếp,” Hiểu Trân đã chờ con nhiều năm như vậy, thời đại ngày nay, tìm đâu ra một cô gái tốt như vậy? Bộ dạng xinh đẹp, hiếu thuận, ta và di Lý là đồng sự, nhà lại đối điện cửa, mỗi lần nhìn thấy bà ấy ta đều ngượng ngùng.”

Tả Vấn nghe lời này thật sốt ruột, anh đã từ chối thẳng thừng Quách Hiểu Trân, bây giờ anh không có nghĩa vụ phải trả giá cho tình cảm của cô, không phải tình cảm của chính anh cũng phải trả cho sao? Người lớn tự chịu trách nhiệm về sự lựa chọn và hành động của chính mình. Tả Vấn đứng dậy, “Ta ngủ.” Nói xong, anh mở cửa bước ra ngoài.

“Này, ta còn chưa nói xong.” Bạch Tuyên đi theo đứng lên.

Tả Duệ lôi kéo Bạch Tuyên, “Bớt nói hai câu đi, điều khiến nó khó chịu nhất là bà nói ra những lời này. Chuyện tình cảm sao có thể ép buộc được.”

Bạch Tuyên hất tay Tạ Duệ ra, “Ông nghĩ hồi đó nó thích Du Hựu Noãn ở điểm nào? Ngoài khuôn mặt đó ra,  còn có chỗ nào đáng được nhìn? Ông xem Hiểu Trân là một cô gái tốt …” Mặc dù Bạch Tuyên đã nghỉ hưu, nhưng thói quen giảng giải và cằn nhằn vẫn tiếp diễn.

Tả Vấn tình cờ nghe thấy lời của Bạch Tuyên khi anh bước đến cửa, thật ra Bạch Tuyên không phải là người duy nhất hỏi anh câu này, mà ngay cả bố của Du Hựu Noãn cũng hỏi anh.

Tả Vấn bước đến ban công châm thuốc, vòng khói trắng cuồn cuộn trước mắt khiến anh cảm thấy vết sẹo trên bụng lại ngứa ngáy.

Đó chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ – đau ruột thừa, nhưng nó đã xảy ra khi bên trái dễ bị tổn thương nhất. Lúc đó anh vừa về nước gây dựng sự nghiệp, vừa làm tại Du thị để tích lũy vốn đầu tư mạo hiểm, vừa tìm kiếm đầu tư mạo hiểm khắp nơi, còn cậu con trai kiêu ngạo thì sao, anh phải cúi đầu trước kẻ hợm mình. 

Trước khi thành công, doanh nhân nào mà không trải qua giai đoạn uống rượu , ra vẻ đáng thương, khi đó trong lòng nghẹn một hơi, Tả Vấn thậm chí còn không tiếp xúc nhiều với cha mẹ của mình, đứa trẻ không có mặt mũi nào để gặp cha mẹ của mình.

Bóng tối trước bình minh là mạnh nhất, và sự cô đơn đặc biệt sâu sắc.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: