Chương 10: Gieo nhân nào gặp quả nấy?

Khi Bạch Tuyên đi chợ, rất nhiều người quen chủ động gọi điện thoại cho bà, “Bạch lão sư, hiếm khi con dâu về nhà một chuyến, bà mua nhiều đồ ăn ngon vào chứ ?”

Bạch Tuyên hơi sững sờ, có điều nhớ tới bác gái Vương lắm mồm kia, liền bình thường trở lại, mỉm cười gật đầu.

“Sáng sớm đã thấy lão Tả nhà bà ra ngoài câu cá , con dâu bà là người thành phố, chắc cũng chưa từng ăn cá sông chân chính  nhỉ?” Cuộc sống vốn êm đềm tại trấn đột nhiên có chút thay đổi nhỏ, các bác gái bỗng nhiên bàn bạc sôi nổi.

Bà vừa xoay người, bác gái Hà cùng bác gái Quách, Hoàng đại tỷ thì thầm , “Con dâu bà ấy xinh như thế, nhiều năm chưa từng tới đây, sợ là không hề coi trọng  Tả gia?”

“Nghe nói Tả Vấn ở thành phố mở công ty riêng, kết hôn 10 năm trước rồi, vợ của nó bây giờ chắc cũng 30 chứ?” Bác gái Hà nói: “Không phải chứ, tôi nhìn Bạch lão sư đầu gật có chút miễn cưỡng, tôi gặp cô ấy rồi, nhìn bộ dáng cùng lắm là 23,24 tuổi, sẽ không phải là tiểu tam tìm tới nhà đấy chứ?”

“Người trẻ bây giờ cũng quá to gan rồi.” Hoàng đại tỷ chép miệng.

Trong một thoáng, Du Hựu Noãn từ người con dâu thành thị xinh đẹp biến thành tiểu tam suy đồi đạo đức. 

“Ai da, đàn ông có tiền đều đồi bại cả.” Lý đại tỷ cảm thán, nhớ tới con gái lớn Quách Hiểu Trân của mình liền đau đầu. Tả Vấn bắt đầu thay đổi rồi , mà Quách Hiểu Trân còn chưa từng nói chuyện yêu đương.

Bác gái Quách gật gật đầu, vẻ mặt thần bí nói: “Khẳng định là tới cửa ăn vạ rồi.”

Du Hựu Noãn từ trên ban công nhìn thấy Bạch Tuyên cầm giỏ thức ăn về nhà , nhanh chóng mở cửa chạy xuống lầu, “Mẹ, để con xách giúp mẹ.” Nói xong Du Hựu Noãn liền nhận lấy giỏ rau trong tay Bạch Tuyên.

“Không cần không cần.” Bạch Tuyên phất phất tay.

Du Hựu Noãn khẳng định muốn giúp bằng được, đòi lấy giỏ rau, hai người cứ kẻ đẩy người đưa một lúc. Bạch Tuyên cũng không muốn mình và Du Hựu Noãn bị mất mặt dưới lầu, đơn giản đem giỏ rau giao cho Du Hựu Noãn.

Kết quả, Du Hựu Noãn không hề ngờ giỏ rau này nặng như vậy, vừa mới cầm, tay cô bỗng mềm nhũn, giỏ rau liền rơi xuống đất.

“Cẩn thận!” Bạch Tuyên hô to.

Du Hựu Noãn bị dọa đến bả vai co lại, lấy tay che miệng, không dám cử động, chỉ có thể thấp giọng nói xin lỗi, “Con xin lỗi.”

“Cô càng giúp càng hỏng, cô ở thành phố H thì tốt rồi, chạy đến nơi này làm gì?” Bạch Tuyên một bụng đầy lửa giận không có chỗ phát tiết

“Ngày mai con sẽ đi.” Du Hựu Noãn vội vàng nói.

Bạch Tuyên càng nghe càng tức, Tả Vấn xế chiều hôm nay đến, Du Hựu Noãn liền rời đi, khẳng định Tả Vấn cũng muốn đi theo, nó vất vả lắm mới trở về một chuyến, Du Hựu Noãn không thể ngừng làm khổ cho con trai bà sao?

Du Hựu Noãn vẫn chưa biết chuyện Tả Vấn muốn trở về, cô nhìn khuôn mặt Bạch Tuyên càng ngày càng khó coi, chỉ có thể thấp giọng : “Vậy xế chiều hôm nay con sẽ đi “

“Chân mọc trên người cô, cô muốn đi, ai ngăn được?” Bạch Tuyên tức giận nói.

Du Hựu Noãn không nói chuyện, ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt đồ, nhìn dười đất chảy đầy lòng đỏ trứng gà, Du Hựu Noãn nén buồn nôn nói: “Mẹ, con đi mua lại trứng gà cho mẹ nhé?”

“Cô biết trứng gà trông như thế nào à?” Bạch Tuyên châm chọc Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn nào dám cãi lại, chỉ có thể giả vờ không nghe hiểu lời mỉa mai của Bạch Tuyên, “Con biết, con biết ạ.”

Du Hựu Noãn gian nan ngồi dậy, cầm giỏ rau leo lên tầng năm, lại cầm ví tiền xuống lầu, chờ tới khi ra cửa tiểu khu, cô mới nhớ chưa hỏi Bạch Tuyên phải mua trứng gà ở đâu. Du Hựu Noãn nhún vai, cô quả thật rất sợ bà mẹ chồng này.

“Cháu chào bác, bác cho cháu hỏi mua trứng gà ở đâu ạ?” Du Hựu Noãn hỏi bác bảo vệ cổng, ở đây không có siêu thị to như trên thành phố, Du đại tiểu thu đương nhiên không biết chợ ở đây có bán trứng gà. 

“Cô chính là người có quan hệ thân mật với Tả Vấn hả ?” Bác trai già mang vẻ mặt không đồng tình nhìn Du Hựu Noãn.

Thân mật ? Ở trấn nhỏ này dùng từ ” quan hệ thân mật” để nói về vợ sao? Du Hựu Noãn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn gật đầu.

Bác gái Hà và Hoàng đại tỷ ở bên cạnh nghe thấy liền nhăn mặt, “Tôi nói rồi mà, khẳng định là tiểu tam.”

Hoàng đại tỷ bước lên một bước, đi tới bên người Du Hựu Noãn, “Cháu muốn mua trứng gà à? Ở chợ có, vừa lúc cô cũng đang định đi mua thức ăn, cô dẫn cháu đi. “

Du Hựu Noãn thấy Hoàng đại tỷ dáng người tròn tròn phúc hậu, nụ cười hiền lành, không có ý cảnh giác với cô, trong lòng Du Hựu Noãn nghĩ thầm, tiểu khu này thật giống một gia đình lớn, lúc nào cũng nghĩ cho nhau. 

“Cháu cảm ơn, không biết phải xưng hô với cô thế nào ạ?” Du Hựu Noãn lễ phép nói.

“Cô họ Hoàng, mọi người đều gọi cô là Hoàng đại tỷ.” Hoàng đại tỷ sánh vai cùng Du Hựu Noãn ra ngoài tiểu khu, ánh mắt thi thoảng lại liếc nhìn bụng Du Hựu Noãn. Tiểu tam tới cửa, khẳng định là có thai mới có can đảm này. Tả Vấn hơn 30 rồi mà vẫn chưa có con, cho nên vị trước mắt này rất có khả mang thai quý tử.

Đương nhiên Hoàng đại tỷ cũng không biết ngượng ngùng mà trực tiếp vạch trần Du Hựu Noãn là tiểu tam, là người ai cũng có sĩ diện. Hơn nữa Hoàng đại tỷ là tổ trưởng hội phụ nữ của khu, loại công tác tư tưởng này, phải làm uyển chuyển mới phải đạo

“Tiểu Du à, năm nay cháu 24 tuổi sao?” Lời nói của Hoàng đại tỷ hiển nhiên lấy lòng Du Hựu Noãn , Du Hựu Noãn mỉm cười gật đầu.

“Các cô nương thành phố bây giờ đều rất xinh đẹp, lại còn có khí chất.” Hoàng đại tỷ tiếp tục nói.

Du Hựu Noãn lúc này đang cảm thán người dân trấn nhỏ này thật thuần hậu, hàng xóm láng giềng đều rất tốt.

“Giống như cháu vậy, nhất định cháu có rất nhiều người theo đuổi nhỉ?” Hoàng đại tỷ lại hỏi tiếp.

Cái này Du Hựu Noãn quả thật không nhớ gì cả, có điều hiện tại cô không có ai theo đuổi cô, huống chi cô đã kết hôn rồi “Không có đâu ạ.”

“Cháu khiêm tốn quá. Cháu ấy à, nếu không có ai theo đuổi, đầu của đại tỷ bỏ đi làm cầu đá luôn..” Hoàng đại tỷ nói như đinh đóng cột.

Du Hựu Noãn không biết phải nói gì.

“Tiểu Du à, tuy rằng xã hội hiện tại của chúng ta suy nghĩ thông thoáng khác xưa, nhưng mà ai cũng muốn sống đường đường chính chính không thẹn với đời, cháu thấy đúng không?” Hoàng đại tỷ bỗng hỏi.

Du Hựu Noãn không hiểu sao đề tài lại đột nhiên chuyển hướng thế này , chỉ có thể khẽ cười rồi gật đầu.

“Có một số người hiện tại có tiền, không có nghĩa tương lai vẫn có tiền, lại có một số người nhất thời không có tiền, nhưng lại rất có ý chí, năng lực. Chỉ cần cháu  có con mắt nhìn người tốt, cố gắng gây dựng sự nghiệp, sống tốt một đời, huống chi cháu còn xinh đẹp.như vậy ” Hoàng đại tỷ nói.

Du Hựu Noãn kinh ngạc nhìn Hoàng đại tỷ, vẫn không hiểu logic người dân vùng này , bởi vì Du Hựu Noãn căn bản liền không ý thức được người khác nghĩ cô là….. tiểu tam.

Hoàng đại tỷ vỗ vai Du Hựu Noãn, nói lời thấm thía: ” Bác nhìn cháu không phải là cô gái hư, chỉ là nhất thời đi lầm đường, con đường này không tốt , sẽ bị mọi người chỉ trỏ cả đời, cháu cần hiểu rõ chứ. Hôm nay anh ta có thể bỏ mặc vợ vì cháu, ngày mai cũng có thể bỏ mặc cháu vì người khác, cháu nói có đúng không ? “

Du Hựu Noãn kinh ngạc đến há hốc miệng , cô đại khái đã hiểu được ý tứ trong lời nói của Hoàng đại tỷ, thầm nghĩ những con người này có phải xem phim.truyền hình quá nhiều rồi không ? Du Hựu Noãn vừa định giải thích, phía đối diện có người gọi Hoàng đại tỷ.

Hoàng đại tỷ cảm thấy người thông minh không cần nói quá nhiều, dừng lại đúng lúc mới là cao thủ, “Ai, Tiểu Du à, cháu qua đường rẽ trái là đến chợ luôn. Bác có chút việc, bác phải đi trước đây. “

Du Hựu Noãn nhìn Hoàng đại tỷ chạy đi như một cơn gió, lời giải thích đến bên môi đành phải nuốt xuống

Trọng chợ có một nhà bán trứng gà, chủng loại đa dạng phong phú, Du Hựu Noãn thực sự không biết phải mua loại nào.

“Muốn mua trứng gà à?” Bác bán hàng nhiệt tình hỏi Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn gật gật đầu.

“Cháu muốn mua loại giá bao nhiêu ?” 

“Có những loại gì ạ ?” Du Hựu Noãn hỏi, cô thấy trứng gà đều giống nhau hết, căn bản đâu cần phân biệt nhiều như vậy

“Có loại trứng 20 đồng 1 chục, có loại 50 đồng 1 chục ” Đại thúc cả đời làm nông, vừa nhìn Du Hựu Noãn liền biết ngay, cô gái này là một tiểu cô nương cả đời tay không lầm bùn đất. Hiện tại con gái như vậy cũng không ít, bác bán trứng cũng không cảm thấy ngạc nhiên, “Hôm nay bác vừa lấy một rổ trứng gà hữu cơ ngon lắm” Đại thúc vừa nói vừa quảng cáo 

” Bác cho cháu một chục, à không, hai chục đi , loại bác vừa bảo ấy.” Dù sao cũng không biết phân biệt, loại đắt thể nào cũng là loại ngon 

“Có ngay” Đại thúc nhanh nhảu dùng hai túi to gói trứng cẩn thận cho cô, sợ gói một túi trứng bị vỡ khi đi ” 80 đồng” 

Du Hựu Noãn mang trứng gà đi trở về, tiện thể nghiêng đầu nhìn mình qua cánh cửa thủy tinh của cửa hàng nội thất. Bóng dáng cô trước sau như một đoan trang, hào phóng, ưu nhã, những người này rốt cuộc là như thế nào nói cô là tiểu tam? Du Hựu Noãn thực không hiểu.

Du Hựu Noãn chậm rãi trèo năm tầng, Bạch Tuyên tiếp nhận túi nilon trong tay cô, thuận miệng hỏi một câu, “Bao nhiêu tiền ?”

“80 đồng.” Đối với đại tiểu thư như cô mà nói, đây là số tiền nhỏ, có rơi cũng chẳng cần nhặt lên, cho nên cô nghĩ không cần thiết phải giấu giếm giá cả làm gì.

“80? !” Bạch Tuyên trợn mắt nhìn Du Hựu Noãn, sau đó cười lạnh một tiếng, “A, thật không hổ là đại tiểu thư, người ngốc tiền nhiều, vốn chỉ có 20 đồng cô mua thành 80 đồng.”

Du Hựu Noãn cảm thấy hơi ủy khuất, cô  mua trứng gà quý, không phải vì muốn ba mẹ chồng ăn ngon một chút sao? 

“Có tiền cũng không thể lãng phí như vậy. Ba cô kiếm tiền không dễ dáng, Tả Vấn kiếm tiền cũng không dễ dàng.” Bạch Tuyên bắt được lỗi sai của Du Hựu Noãn liền không nhịn được thuyết giáo. Mỗi lần bà gọi cho Tả Vấn, anh đều đang đi công tác,tiền kiếm được không ít, tất cả đều do đi công tác triền miên mới kiếm được. Bạch Tuyên vô cùng đau lòng cho mồ hôi nước mắt của con trai.  

Du Hựu Noãn nhanh chóng gật đầu. Bây giờ bị Bạch Tuyên răn dạy, cô thực sự có ý muốn trốn đi.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: