Chương 6: Tôm càng cay

Tả Vấn ăn xong mì, đứng dậy bỏ bát vào bồn, lúc này mới ngồi xuống nhìn Du Hựu Noãn.                      

Du Hựu Noãn đói bụng, chỉ cảm thấy bản thân thật ủy khuất, nhưng lại không làm gì Tả Vấn được.               

Tả Vấn rửa xong bát liền vào thư phòng, Du Hựu Noãn nhanh chóng chạy đến trước mặt anh, hai tay mở ra ngăn trở  “Chúng ta nói chuyện một chút.                   

“Tôi đã nói rõ rồi.” Tả Vấn lạnh lùng.          

Du Hựu Noãn chu môi, “Nhưng mà em còn chưa nói xong.” Du Hựu Noãn dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt anh, nói: “Em muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này.”

Chưa kịp đợi Tả Vấn trả lời, di động của anh đột nhiên vang lên. Du Hựu Noãn trong lòng vừa vội vừa tức, “Không cho nghe.”

Tả Vấn liếc mắt nhìn Du Hựu Noãn  một cái, liền nhận điện thoại.

 Du Hựu Noãn kiềm chế tính tình đại tiểu thư của mình, chỉ có thể chờ Tả Vấn nghe xong điện thoại.

“Lão Vương đã đến rồi, tôi đưa em ra ngoài.” Tả Vấn cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác.

Du Hựu Noãn không hề muốn đi, nhưng lại sợ Tả Vấn đuổi cô, đó là chuyện quá mất mặt , hơn nữa muốn ăn đậu hũ nóng không thể vội vàng, hôm nay cô cũng chỉ tính đến trò chuyện thôi .

Du Hựu Noãn gật gật đầu, nhìn bộ dạng Tả Vấn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại bắt đầu phát nghẹn.

Buổi đêm gió lạnh, Du Hựu Noãn khoa trương ôm lấy hai cánh tay của mình, nhưng mà chờ hồi lâu, cũng không thấy Tả Vấn đưa áo khoác, cô không thể không quay đầu nhìn Tả Vấn, sau đó chà xát cánh tay của mình, cái này ám chỉ đủ rồi chứ?

“Đi nhanh chút, lên xe sẽ không lạnh .” Tả Vấn nói.

Du Hựu Noãn dừng bước lại nhìn  Tả Vấn, tự hỏi chính mình, cô thật sự thích tên đầu gỗ này ? Nếu thật như vậy, cuộc sống tương lai quá đáng sợ rồi!

Tả Vấn đi tới bên cạnh xe liền dừng lại, nhìn  Du Hựu Noãn, đôi mắt chần chờ, khóe miệng vểnh lên, điệu bộ không phải là tươi cười, mà là biểu tình châm chọc.

Du Hựu Noãn nhìn người đàn ông trước mắt, trong lòng lửa giận bốc cháy mãnh liệt, cô nên sớm nhận ra Tả Vấn cố ý, anh có thể làm mưa làm giótrên thương trường, tại sao không hiểu lòng người ? Đại khái anh đã sớm nhìn thấu cô rồi                         

Du Hựu Noãn một lần nữa thẳng lưng ưỡn ngực đi qua, đứng trước mặt Tả Vấn thấp giọng nói : “Anh không cho em cơ hội, em sẽ tự tạo ra.”         

Tả Vấn nhướng nhướng mày, không nói chuyện, mở cửa xe cho cô.

Đêm hôm sau, 11h  Du Hựu Noãn kéo rương hành lý đến gõ cửa căn phòng chung cư của Tả Vấn, lúc này cô khẳng định  có nhà .

Nhưng Du Hựu Noãn gõ rất nhiều lần, cũng không ai trả lời, cô xác định lại Tả Vấn không có đi công tác, cho nên đành phải ngồi xổm cạnh rương hành lý, đợi Tả Vấn trở về.

Đối diện chung cư của Tả Vấn là một đôi vợ chồng trẻ tuổi, cô vợ nhìn hành lang đối diện qua mắt mèo trên cửa, nhẹ giọng nói với chống: “Cô gái ngày hôm qua lại tới nữa, hì hì, ông xã, anh thử đoán xem mối quan hệ giữa họ là gì?”

“Có thể người đàn ông bội kia tình bạc nghia, cô gái này quấn lấy hắn không buông ?” Cô vợ trẻ tò mò vô cùng.

Người chồng buông máy điện tử cầm tay xuống, “Không thể nào , cô gái kia bộ dạng xinh đẹp như vậy, vừa nhìn đã biết là bạch phú mĩ, làm sao đàn ông có thể phụ bạc được?”

Cô vợ đấm vai chồng, “Anh thấy người ta xinh đẹp, động lòng rồi phải không? Người kia mà là bạch phú mỹ? Anh xem, một cái túi xách cô ấy cũng không có. Anh mau mau thu hồi cái tâm tư của mình đi.”

” Anh sao có thể có tâm tư gì được?” người chồng ôm vợ của mình, “Chỉ là người đàn ông kia quả thật có phúc mà không biết hưởng.”

“Vậy cũng do người ta có điều kiên, vừa cao lớn lại đẹp trai, còn có xe, có thể không có diễm phúc sao?” cô vợ nói.

“Làm sao em biết anh ta có xe , có xe còn ở tiểu khu của chúng ta làm gì?” Người chồng có chút ghen tị, “Em ghét bỏ anh không kiếm được nhiều tiền à?”

“Đâu có. Người kia mặc dù là cao phú soái, nhưng bộ mặt luôn lạnh tanh, gả cho hắn chưa hẳn dễ chịu. Kẻ có tiền chính là như vậy , cả đời mình phải xem sắc mặt anh ta mà sống, vẫn là ông xã tốt nhất.” Cô vợ ôm cổ chồng, Con gái nhỏ đã ngủ rất lâu , bây giờ bắt đầu thời gian thân mật của hai vợ chồng .

Nhà đối diện tán gẫu, đương nhiên Du Hựu Noãn không nghe được. Thật may tối nay cô không cần đợi lâu, Tả Vấn đã trở lại, nhìn thấy cô ngồi cạnh rương hành lý, anh liền không kiên nhẫn nhíu nhíu mày.

Du Hựu Noãn đứng lên, “Anh lúc nào cũng tan tầm muộn như vậy sao?”

Tả Vấn mở cửa, có chút khó chịu nói: “Nếu em cả ngày không có việc gì, có thể đến công ty đi làm, dù sao sớm hay muộn em cũng sẽ trở thành người chủ trì .”

Du Hựu Noãn giả vờ không nghe thấy, “Anh uống rượu ? Trên người còn có mùi nước hoa.” Du Hựu Noãn đối với mùi nước hoa có chút quen thuộc, dùng được loại nước hoa này, điều kiện kinh tế cũng như phẩm vị đều  không phải dạng thường.

Tả Vấn nói: “Buổi tối có một bữa tiệc xã giao.”

“Không cần mang vợ đi cùng sao?” Du Hựu Noãn hỏi thẳng.

Tả Vấn xoa xoa mi tâm, “Tôi gọi lão Vương tới đón em.”

“Em không muốn, em yêu cầu anh phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, nghĩa vụ vợ chồng phải sống cùng phòng.” Du Hựu Noãn mặt dày nói.

Tả Vấn đại khái là bị cô ép đến tức giận, “Du Hựu Noãn, tôi thật muốn ném em từ cửa sổ xuống”

Du đại tiểu thư là người có vóc dáng cao gầy, lại đi giày đế phẳng, dễ dàng chống đỡ được, ngồi xuống bên bệ cửa sổ, “Được rồi, bây giờ anh chỉ cần hẩy một ngón tay em cũng rớt xuống rồi. Anh làm đi.”

Tả Vấn cười lạnh , dứt khoát bỏ mặc cô không để ý, xoay người vào phòng ngủ.

Du Hựu Noãn nhảy xuống khỏi cửa sổ, ngồi xuống sô pha, xoa xoa dạ dày, cơn đau phảng phất chạy lên tận não, cô đi vào phòng bếp rót một cốc nước, lấy thuốc.

Tả Vấn đã thay quần áo xong, thấy Du Hựu Noãn  uống thuốc, nhịn không được nhíu mày, “Thân thể em đã không thoải mái, còn chạy loạn cái gì ?”

Du Hựu Noãn xoay người nhìn Tả Vấn, thần sắc yếu ớt đầy vô tội, “Em rất nhớ anh, anh không đến gặp em,em phải đến tìm anh thôi..”

“Cho dù ly hôn, tôi cũng sẽ bán mạng vì Du thị, em không cần phải lo lắng. Du tiên sinh lúc trước có ơn với tôi, cả đời này tôi sẽ không quên.” Tả Vấn nhìn Du Hựu Noãn nói.

Du Hựu Noãn cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì, cuối cùng ngẩng đầu nói: “Em đói rồi.”

Tả Vấn thở dài một tiếng, ai gặp phải cô nàng này đều không có biện pháp, “Đi thôi.”

Nét mặt Du Hựu Noãn sáng bừng, tươi rói, bước nhanh đi tới ôm cánh tay Tả Vấn.

Anh càng cố rút cánh tay ra, Du Hựu Noãn ôm càng chặt, cứ hai ba lần như vậy, khó tránh khỏi sẽ ma sát đến địa phương nữ tính đầy mềm mại, mặt Du Hựu Noãn đỏ bừng giống như thiêu, nhưng cố chấp không buông tay.

Tả Vấn ho nhẹ hai tiếng, đành phải từ bỏ chống cự.

 Du Hựu Noãn tò mò nói: “Muộn như vậy nhà hàng còn mở cửa sao? Em cũng không muốn ăn thức ăn nhanh.”

Tả Vấn tay để túi quần, ánh mắt vô tình liếc nhìn Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn lại tò mò nhìn các quán ăn ven đường, đôi mắt sáng ngời, thế nhưng vì đông người nên bàn trong phòng đã chật kín, Tả Vấn cùng Du Hựu Noãn bảo bác chủ đem bàn gấp trong phòng mở ra, ngồi ngay tại ven đường.

Tả Vấn gọi một phần cá lát, rau cải xào và dưa chuột trộn. Rau dưa trông rất tươi mát, lát cá cũng thực ngon, nhưng mọi sự chú ý của Du Hựu Noãn đều dồn về đôi Trên bàn của cặp đôi ấy có một phần ăn màu đỏ au, Du Hựu Noãn cẩn thận phân nhìn một chút, nhận ra đó là một món tôm cay, cô gái ăn một miếng liền xuýt xoa đầu lưỡi, người con trai ngay lập tức đưa bia tới.

Du Hựu Noãn thu hồi tầm mắt, nhìn sang Tả Vấn nói: “Món ăn kia là cái gì? Rất nhiều người ăn nhé, em cũng muốn thử.”

“Em không ăn được cay .” Tả Vấn thản nhiên nói.

“Nhưng mà, em rất muốn ăn .” Du Hựu Noãn quay đầu gọi bác chủ, chỉ vào phần tôm nói: “Cho cháu thêm một đĩa này và mấy chai bia nữa ạ.”

“Em không thể uống bia.” Tả Vấn hơi cau mày

Du Hựu Noãn nói: “Nhưng mà anh có thể uống mà, cái kia…. trông ngon lắm .”

Khi đĩa tôm cay lên, Du Hựu Noãn đeo đôi bao tay plastic, bộ dáng sẵn sàng chiến đấu cả đĩa. Có điều, cô không hay ăn cay, khi xuống tay  khó tránh khỏi do dự, ngẩng đầu nhìn đôi tình nhân trẻ bên cạnh, cậu con trai đang giúp bạn gái bóc thịt tôm.

Du Hựu Noãn thu hồi tầm mắt, thở dài một hơi, cô biết bản thân với Tả Vấn ở nơi này không thể có loại đãi ngộ như vậy.. Du đại tiểu thư hơi trề môi, tự mình lột thịt tôm, tuy nhiên phần trứng tôm ngon nhất cô thả vào đĩa người đàn ông dối diện.

Trong con mắt người ngoài, đại khái đây chính là cảm giác thụ sủng nhược kinh. Còn  Tả Vấn chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn Du Hựu Noãn

Du Hựu Noãn cười cười lấy lòng, “Anh nếm thử xem.”

Tả Vấn không cự tuyệt.

Du Hựu Noãn thỏa mãn nhìn Tả Vấn nuốt thịt tôm xuống, sau đó rót đầy cốc bia cho anh, “Anh uống đi, tôm cay đấy.”

Một đĩa tôm cay phần lớn đều vào bụng Tả Vấn, bia anh cũng uống được kha khá, chỉ là khuôn mặt vẫn không đổi sắc như cũ, Du Hựu Noãn không ngờ tửu lượng Tả Vấn tốt như vậy.

Du Hựu Noãn cởi bao tay, có chút chán ghét nhìn dầu mỡ còn sót lại. Cô dùng khăn tay xoa mạnh tay mình, sau đó đưa tới chóp mũi ngửi, khoa trương bĩu môi.

Tính tiền xong trở lại chung cư, Du Hựu Noãn chủ động muốn đỡ Tả Vấn trở về phòng, Tả Vấn nhẹ nhàng đẩy cô ra.

“Du Hựu Noãn, một chút bia này với tôi không tính là gì, mấy loại suy nghĩ này của em nên dành vào cho việc khác đi .” Biểu tình của Tả Vấn không có bất kỳ dấu hiệu châm chọc nào, nhưng mà lời này lại kích thích Du Hựu Noãn gần như nhảy dựng lên.

Du Hựu Noãn thẹn quá thành giận quát: “Em thì có suy nghĩ gì?”

Tả Vấn không nói chuyện, nhưng mà ánh mắt của anh quá mức thâm thúy, phảng phất có thể đọc thấu đáy lòng cô.

Du Hựu Noãn mạnh miệng nói: “Cho dù em có chút suy nghĩ không đúng, thì cũng bởi tại anh không làm tròn trách nhiệm một người chồng.”

Khóe môi Tả Vấn  hơi nhếch lên, “Nếu như em cần, mỗi tháng tôi sẽ tạo điều kiện, đủ cho em thân cận với tất cả đàn ông tinh anh trong xã hội. Nếu như em sợ bị người khác biết, có thể ra nước ngoài.”

Du Hựu Noãn tức đến mức cả người phát run, cô không nói lời nào, lấy túi xách đi thẳng ra cửa, nước mắt cứ vậy trào ra. Tả Vấn có thể nói ra những lời khó nghe như vậy, có thể thấy được lúc trước cô làm rất nhiều điều sai trái, cho nên Du Hựu Noãn không đủ sức phản bác lại lời nói của anh.

Tả Vấn thở dài một tiếng, mở cửa đi xuống lầu, bắt được khuỷu tay Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn quay người lại, cô còn tưởng Tả Vấn xin lỗi mình, dù sao đấy cũng là những lời mà một người chồng không nên nói.

“Muộn rồi, tôi đưa em về, trừ phi em muốn ngày mai lên báo trang đầu.” Một cô gái xinh đep, đêm hôm khuya khoắt chạy đi với khuôn mặt đầy nước mắt tại khu vực an ninh không tính là đặc biệt tốt, khả năng cao gặp chuyển chẳng lành.

Đôi mắt Du Hựu Noãn ngập nước, mơ hồ nhìn Tả Vấn, “Tả Vấn, anh chính là loại động vật máu lạnh.”

Tả Vấn nhìn Du Hựu Noãn, nhàn nhạt mở miệng, “Không có ai trời sinh là động vật máu lạnh.”

Du Hựu Noãn ngồi trong xe Tả Vấn, nghiêng đầu ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ, trong khoang xe yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng hít thở của nhau. Xe đến Du trạch thì cô không nói gì liền bước xuống.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: