Chương 5: Có vẻ đúng

Chiếc Bentley chạy đến một tiểu khu có kiến trúc niên đại tám mươi, chín mươi thì dừng lại. Du Hựu Noãn không thể không xác nhận lại lần nữa với lão Vương, “Tả Vấn ở chỗ này ạ?”

Lão Vương nói: “Chính là nơi này. Tiểu thư, tôi đã từng đi đưa tài liệu cho tiên sinh. Ở tại căn 34 tầng 2 tòa nhà 5 tầng A.”

Du Hựu Noãn xuống xe. Buổi tối nổi lên gió lạnh, Du Hựu Noãn ôm cánh tay quan sát một chút tiểu khu cũ đến mức có thể được khoa khảo cổ khai quật, vừa rồi tới đây, lúc đi ngang qua một quảng trường nhỏ, bên trong quảng trường nhảy múa khí thể ngất trời, cơ bản có thể khẳng định đều là các cụ ở tiểu khu này.

Nhà ở tiểu khu này quả thực không có vẻ ngoài đáng nói, vẫn là xi măng vốn có, cửa sổ cũng không phải cửa sổ sát đất hoặc là cửa sổ kép, là cửa sổ đẩy kéo truyền thống trong suốt viền màu xanh hoặc là màu trà. Cái tiểu khu này thậm chí ngay cả bảo vệ cửa cũng tương đương như không có. Bảo vệ là một ông cụ, một chút cũng không để ý người ra vào không phải người trong gia đình của tiểu khu, ông ta chỉ quản thu phí xe ra vào và đỗ xe.

Mà trước cửa tiểu khu là một loại các quán vỉa hè lưu động, trong không khí thỉnh thoảng có mùi thịt nướng, còn có sạp nhỏ bán tất ở dưới ngọn đèn, bên cạnh là chiếc đèn bàn gập xuống của người bán  ốp vỏ điện thoại di động. Đây là một tiểu khu tràn đầy hơi thở sinh hoạt, Du Hựu Noãn quả thực không rõ tại sao Tả Vấn có thể lựa chọn ở tại nơi bẩn, loạn, kém, ồn này.

Du Hựu Noãn hỏi thăm bác gái ở tiểu khu một chút xem căn 34 ở chỗ nào. Bác gái kia nhìn cô rất nhiều lần. Sau khi chỉ cho cô chỗ xong, cô bé học sinh trung học bên cạnh bác gái đó liền thấp giọng nói: “Mẹ, váy chị ấy thật đẹp.”

“Người chị ấy cao, mặc loại váy dài này rất có khí chất.” Bác gái kia nói.

“Bộ áo trong kia của chị ấy cũng rất đẹp. Năm nay thịnh hành áo ngực nửa trong suốt có ren này, có nét phục cổ. Con đã nhìn trên weibo, hắn là chị ấy không thiếu tiền.” Cô bé tiếp tục nói.

“Ngoại hình người ta xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp, con chú tâm mà đọc sách của con đi.” Bác gái kia nói.

“Mẹ, con đang niềng răng mà.”

Thanh âm hai mẹ con ngày càng xa, khóe miệng Du Hựu Noãn lại nhếch lên mỉm cười, cảm thấy nơi này thật ra cũng không tồi, náo nhiệt cũng có vui vẻ.

Du Hựu Noãn một hơi leo đến tầng năm, tim đập rộn lên gõ cửa phòng Tả Vấn. Làm vẻ rụt rè chỉ gõ 3 tiếng, bên trong lại không có tiếng trả lời. Du Hựu Noãn chưa từ bỏ ý định lại gõ cửa, cũng đem lỗ tai dán tại trên cửa đi nghe động tĩnh bên trong không có bất kỳ động tĩnh.

Du Hựu Noãn lúc này mới không thể không chấp nhận sự thật là Tả Vẫn chưa về.

Du Hựu Noãn đi xuống lầu. Ở trong tiểu khu xoay tới xoay lui, tiểu khu cũ kĩ chỉ có mấy chiếc ghế đá phía trước ở trung tâm vườn hoa. Nhưng mà ngồi ở đằng kia sẽ không biết khi nào Tả Vấn về.

Du Hựu Noãn lại bò lên tầng 5, từ trong túi xách cầm hai tờ giấy khăn đặt lên trên bậc cầu thang, sau đó ngồi xuống, vô cùng buồn chán lôi điện thoại ra ngồi chơi trò chơi, lại xem xem đồng hồ, cũng đã điểm số 10 mà Tả Vẫn còn chưa trở về, cô đã ngồi chơi gần 3 giờ đồng hồ.

Lúc bắt đầu, khi có người đi lên tầng, Du Hựu Noãn còn có thể ngượng ngùng đứng lên. Nhưng bây giờ Cô vừa khát vừa mệt mỏi, cũng đã quen những ánh mắt khác thường của mấy người đó. Chỉ đáng tiếc pin di động đã hết, đã tắt điện thoại, cô đành phải chống khuỷu tay lên đầu gối ngồi ngẩn người.

Du Hựu Noãn có chút khát, nhưng mà lại không muốn bỏ qua Tả Vấn khi trở về nhìn thấy bộ dạng cô đáng thương như vậy mà ngồi trên cầu thang, cho nên ôm ôm cánh tay, kéo kéo chân, tiếp tục ngẩn người.

“Cô kia vẫn ở đây.” Ở đối diện của chung cư của Tả Vấn, một cô bé hơi hé cửa ra, lời này hẳn là nói với người lớn trong nhà.

Cô bé nhỏ tò mò nhìn Du Hựu Noãn một lúc, lộp bộp chạy về, một lúc sau cô bé ôm một hộp sữa nhẹ nhàng đi tới phía sau Du Hựu Noãn, giọng trẻ con gọi một tiếng “Cô ơi.”

Du Hựu Noãn quay đầu lại, liền nhìn thấy một người mặc váy nhỏ màu hồng, một cô bé có gương mặt tròn trắng bóc.

“Người bạn nhỏ, cháu thật tốt.” Du Hựu Noãn rất vui khi có người đến nói chuyện với cô, chẳng sợ đây chỉ là một đứa nhỏ hơn hai tuổi.

“Cô ơi, cho cô uống nè.” Cô bé hai tay đưa hộp sữa của mình tới trước mặt Du Hựu Noãn. Du Hựu Noãn liếm liếm môi, đừng nói, cô còn muốn nhận hơn, “Cám ơn cháu, người bạn nhỏ.” Du Hựu Noãn nhận hộp sữa trong tay cô bé, giả vờ uống một ngụm, lại đưa trả cho cô bé, “Uống ngon thật.” Cô bé lập tức khanh khách bật cười.

“Tiểu Chánh, con nên đi ngủ đi.” Mẹ Cô bé đi ra bế cô bé dậy, áy náy cười với Du Hựu Noãn, “Đứa nhỏ này…”

“Cô bé của chị rất đáng yêu.” Du Hựu Noãn cười nói.

Trong hành lang một lần nữa khôi phục im lặng, thời gian điểm số 11, Du Hựu Noãn quả thực có chút không chịu nổi, cũng không có dư thừa tinh lực đi so đo lớp bụi mỏng trên lan can cầu thang, cô dựa đầu vào, ôm đầu gối nhắm hai mắt lại.

“Hựu Noãn!” Tả Vân vừa mới leo tới đầu cầu thang liền nhìn Du Hựu Noãn đang tựa vào lan can ngủ.

Du Hựu Noãn ngủ cũng không được sâu, cô giật giật lông mi, giơ tay dụi dụi đôi mắt, “Anh đã về rồi?”

Tả Vấn đi qua, đưa tay trước mặt Du Hựu Noãn kéo cô dậy, “Em tìm tôi có chuyện gì, tại sao không gọi điện cho tôi?”

Du Hựu Noãn đưa tay sửa sang nếp váy, khom lưng xuống nhặt khăn tay dưới đất lên, cô không gọi cho Tả Vấn, đương nhiên là sợ hắn bị dọa đi rồi a.

Du Hựu Noãn không lên tiếng theo sát Tả Vấn vào chung cư của hắn. Tuy rằng bề ngoài tiểu khu cũ kĩ đơn sơ, nhưng mà cũng may nơi ở của Tả Vấn được trang trí tương đối hiện đại, đen, trắng, 3 màu, rất nghiêm túc đơn điệu, vừa nhìn đã biết là nơi ở của Tả Vấn.

Du Hựu Noãn tò mò từng phòng đều tham quan một lần, hai phòng ngủ một phòng khách, đến toilet cũng không bỏ qua, nhưng lại mở ngăn tủ toilet, xác định bàn chải đánh răng không có cái thứ hai, cũng không có các loại sữa rửa mặt dành cho nữ.

Sau khi Tà Vần thay quần áo đi ra, nhìn thấy Du Hựu Noãn đang lật sô pha của hắn, “Em đang làm cái gì?”

Du Hựu Noãn giật mình nhảy dựng, đánh đòn phủ đầu nói: “Anh dọa chết em”, thật ra là cô đang lật trong khe hở của sô pha có tất, quần lót ren các loại của phụ nữ để lại hay không, cho nên khi nghe thấy tiếng Tả Vấn liền chột dạ. Du Hựu Noãn gần đây bị phim truyền hình đầu độc. Nghe nói càng là người đàn ông trầm mặc càng biến thái. Mà bình thường khi bạn gái kiểm tra, kẻ hở sô pha của người đàn ông luôn có chứng cứ hoan lạc.

“Tôi đã gọi điện thoại cho lão Vương. Ông ấy đã lái xe đến đón em.” Tả Vấn nói.

“Em khát nước.” Du Hựu Noãn ngồi vào trên số pha ngẩng đầu nhìn Tả Vấn.

Tả Vấn mở ra tủ lạnh, lấy một hộp sữa, dùng lò vi sóng hâm nóng đưa cho Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn uống một ngụm sữa, đối với Tả Vấn xoa xoa bụng, “Em rất đói.”

“Chỉ có mì sợi.” Tả Vấn nói.

Đối với Du Hựu Noãn ho dù bị mất trí nhớ, cũng tùy thời không quên bảo trì hình thể mà nói, buổi tối ăn. mì quả thực là tôi không thể tha thứ được. Nhưng mà cô lại nghe thấy miệng mình vội nói: “Được.”

Tả Vấn làm mì sợi, đương nhiên đó lại là vấn đề khác, cho dù có béo, cũng khiến người ta vui vẻ chịu đựng.

Du Hựu Noãn dựa vào cửa phòng bếp, nhìn Tả Vấn đang bận rộn bên trong, trên mặt ý cười nhìn cũng nhịn không được, “Em không ăn gừng, hành, không cần nước tương, không cần bột ngọt, không cần trứng gà.”

Cuối cùng Tả Vấn bưng cho Du Hựu Noãn chính là một bát mì trắng chỉ bỏ muối.

Du Hựu Noãn vốn là tính toán niềm vui khi ăn xong bát mì của Tả Vấn. Nhưng mà, sau khi ăn một miếng, cô cảm thấy còn không bằng bị đói, chỉ có thể cầu xin tha thứ nhìn Tả Vấn.

Tả Vấn không nói, lấy bát mì trước mặt Du Hựu Noãn đến trước mặt mình, vùi đầu ăn.

Du Hựu Noãn nhìn đến choáng váng, cô sắp thấy đáy bát mì, bắt đầu hoài nghi thứ trong miệng Tả Vấn và thứ mình vừa ăn là cùng một vị sao? Du Hựu Noãn nuốt nước miếng một cái, cô quả thực là có chút đói bụng.

——

Tác giả có lời muốn nói:

Tung hoa sàn diễn nhỏ cho các cô nương:

Hựu Noãn: Mẹ kế, anh lại có thể cho em uống sữa?

Tả Vấn: muốn nhìn.

Hựu Noãn: Trước kia nam chính đều sẽ nướng cá nướng thịt, tại sao đến chỗ em lại chỉ có mì bỏ muối hå?

Tà Vấn: Bên dưới sẽ cho em ăn.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: