Chương 4: Dừng lo, tôi chỉ ăn bánh thôi

Ngày hôm sau, Du Hựu Noãn chống hai quầng mắt thâm đen to đùng ngồi bên cửa sổ, thất thần nhìn màu xanh ngoài cửa sổ. Cô đã từng điên cuồng muốn hồi tưởng lại quá khứ, còn liên lạc với nhà thôi miên nhưng đều uổng công vô ích. Mà bây giờ, Du Hựu Noãn đột nhiên sợ hãi khi phải mở ra cánh cửa quá khứ kia.

Khi Tả Vấn đi vào, nhìn thấy là bộ váy dài tới gối màu mực của Du Hựu Noãn, vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời vàng nhạt chiều lên tóc cô, như một bức ảnh chụp trân quý niên đại 30, 40.

Không thể phủ nhận, Du Hựu Noãn đẹp đến mức khiến người ta phải than sợ hãi hơn nữa là một trong ít người thời nay có vẻ đoan trang trời sinh.

Sau khi Du Hựu Noãn nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc thì quay đầu lại, “Sao hôm nay anh đến sớm vậy?” trên mặt Du Hựu Noãn mang theo vẻ lấy làm lạ. Tả tiên sinh tan tâm đúng giờ là một việc rất hiếm thấy.

Tả Vấn ở bên cửa quan sát Du Hựu Noãn một lúc mới nói:”Tôi tới đón em về nhà.”

“Về nhà?!” Du Hựu Noãn kinh ngạc mở to mắt. Thói quen của viện trưởng cô đều biết rõ. Mỗi lần cô đến đều yêu cầu cô ở lại bệnh viện quan sát 3 ngày. Ai bảo cô cao quý cơ? Lý viện trưởng một chút cũng không dám lấy đầu óc của cô để mạo hiểm.

 “Ừ.” Tả Van tiến lên trước, bắt đầu bắt tay vào thu dọn đồ đạc cho Du Hựu Noãn.

“Lần này không cần ở lại quan sát 3 ngày sao?” Du Hựu Noãn từ chỗ cửa sổ đứng lên, có chút không hiểu nhỏ giọng nói.

Tả Vấn nhìn quầng thâm trên mắt của Du Hựu Noãn hỏi lại:”Em muốn ở lại bệnh viện sao?”

Du Hựu Noãn nhanh chóng lắc đầu. Tả Vân nhíu mày nhìn động tác này của Du Hựu Noãn. Chẳng lẽ cô không thể đừng tăng thêm gánh nặng lên cái đầu yếu ớt kia của cô được sao?”

Du Hựu Noãn đi theo sau Tả Vấn ra khỏi phòng bệnh, cô cảm thấy bước chân của mình nhẹ nhàng gần như có thể bay lên.Tả Vấn quay đầu nhìn thoáng qua Du Hựu Noãn. Du Hựu Noãn đáng yêu nhún vai, theo bản năng liên muốn mở miệng oán trách bước chân của Tả Vấn quả nhanh, không chờ cô nhưng mà không đến một giây, Du Hựu Noãn liền thay đổi chủ ý, Cô bước nhanh lên trước, ôm lấy cánh tay của Tả Vấn, nghiêng mặt chờ đợi nhìn hắn nói:” Hôm nay anh cũng trở về ở Du Viên sao?”

Tả Vấn rút tay ra từ trong ngực của Du Hựu Noãn, cũng cẩn thận không đụng vào bất kì nơi nào không nên đụng, sau đó cất hành lí của Du Hựu Noãn vào cốp xe.

“Lên xe.” Tả Vấn không mở cửa xe giúp Du Hựu Noãn mà lại tự ngồi vào ghế lái xe.

Du đại tiểu thư cũng không dám chỉ trích Tạ Vấn không có phong thái thân sĩ, ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí lại phụ, có chút lòng muốn đùa giỡn, như quên mất thắt dây an toàn. Nhưng mà Tả tiên sinh không chút thú vị, tuyệt không có ý tử muốn giúp Du Hựu Noãn thắt dây an toàn. Sau khi lấy giọng nhắc nhở mới đổi được thanh âm lãnh đạm quen thuộc của hắn:”Cài dây an toàn vào.”

Hai gò má Du Hựu Noãn phồng lên, bất đắc dĩ tự gài dây an toàn.

Dùng xong cơm chiều, Tả Vấn liền vào thư phòng. Du Hựu Noãn mong chờ ngồi bên ngoài, dòng tại nghe động tĩnh thư phòng. Tả Vấn vừa ra, cô liền đứng lên.

“Có việc?” Tả Vần dùng ánh mắt hỏi Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn có chút khẩn trương đưa tay xoa xoa gáy, “Chúng ta có thể nói chuyện một chút hay không?”

Tả Vấn xoa xoa mi tâm, gật gật đầu.

Du Hưu Noãn hít sâu một hơi, mới ngồi xuống đối diện với Tả Vấn, “Chúng ta…” Du Hựu Noãn dừng một chút, lại nhìn đến Tả Vấn bởi vì không kiên nhẫn mà hơi hơi nhăn lại chân mày, nhất cổ tác khí (ý nói lấy hết can đảm) nói: “Trước kia, hôn nhân hai người chúng ta có phải tồn tại vấn đề rất lớn hay không?”

Đối với vấn đề này, Tả Vấn không phản ứng gì, chỉ là nâng mí mắt nhìn về phía Du Hựu Noãn, không có ý lên tiếng.

“Là mâu thuẫn không thể hòa giải sao?” Du Hựu Noãn hỏi. Cô đã khẩn trương đến mức đặt hai tay lên gồi chống đỡ sức lực mình.

Tả Vấn vẫn không nói chuyện.

Trong lòng Du Hựu Noãn âm thầm oán giận Tả Vấn “Im lặng là vàng”.

Du Hựu Noãn cúi đầu, “Chuyện trước kia em cũng nhớ không ra .” Sau khi nói xong, Du Hựu Noãn liền ngẩng đầu lên, ngưng mắt nhìn Tả Vấn, “Chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa hay không, làm một đôi vợ chồng bình thường?”

Du Hựu Noãn nói xong câu nói sau cùng, như tù nhân chờ hình phạt nhìn đại pháp quan Tả Vấn.

Mà lúc này trong đầu Tả Vân chỉ lặp lại một câu.

“Tả Vấn, chẳng qua anh chỉ là một con chó, tôi gọi thì đến, đuổi thì đi. Cho anh một chút ngon ngọt, anh liền cho rằng tôi yêu anh ?”

Tiếng cười Du Hựu Noãn trong trí nhớ chanh chua mà cay nghiệt, biểu tình khắc nghiệt mà chanh ngoa. Trò chơi cho một viên kẹo ngọt, lại tàn nhân giơ gậy to lên, quá khứ, Du Hựu Noãn chơi rất nhiều lần. Hơn nữa chơi không biết mệt, mãi cho đến khi cô không hề có hứng thú chơi loại trò chơi này nữa.

Có lẽ hiện tại Du Hựu Noãn thật lòng, nhưng nếu là tương lai cô khôi phục ký ức thì sao? Hoặc là cô thậm chí không cần khôi phục ký ức, bản tính khó dời, cho dù là mất trí nhớ, trên người Du Hựu Noãn, Tả Vân cũng có thể nhìn thấy bóng dáng Du đại tiểu thư ngày xưa.

“Em muốn, tôi cho không được. Tôi có thể làm, chính là buông tay.” Tả Vấn nhìn Du Hựu Noãn nói.

Huyết sắc trên mặt Du Hựu Noãn biến mất gần như không còn. Giờ khắc này cô đột nhiên ý thức được, hình ảnh trong đầu cô nhất định là đã thật sự xảy ra.

Ngày hôm sau, Du Hựu Noãn vừa vận động xong, đi vào phòng khách, liền nghe thấy điện thoại vang, chị Tuệ nghe, không biết đối phương nói cái gì,chị đáp lại: “Được, tiên sinh.”

Chị Tuệ quay đầu lại liền nhìn thấy Du Hựu Noãn, “Tiểu thư, tiên sinh nói hôm nay không về, mấy ngày nay khá bận, cho nên ở lại chung cư bên kia.”

Du Hựu Noãn gật đầu.

“Hựu Noãn, tôi đi đây.” Sắp xếp xong đồ đạc gì đó, Lâm Thiên Lỗi đi tới tạm biệt Du Hựu Noãn. Anh ta là thầy phục hồi sức khỏe của Du Hựu Noãn, không có anh ta, bây giờ, Du Hựu Noãn cũng không có khả năng khôi phục được như hiện tại, nhìn không ra bộ dạng từng chịu trọng thương.

“Aaron.” Du Hựu Noãn giữ Lâm Thiên Lôi lại nói: “Uống ly trà rồi đi.”

Lâm Thiên Lỗi vốn đã bước ra lại thu trở về. Tuy rằng anh giúp Du Hựu Noãn hồi phục sức khỏe nhiều lần như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô mời anh ở lại. Mặc dù vị tiểu thư nhà giàu này mất trí nhớ, nhưng mà khí chất không dễ tiếp cận của mỹ nhân nổi tiếng lại một chút cũng không mất đi .

Lâm Thiên Lỗi ngồi đối diện với Du Hựu Noãn.

“Aaron, anh kết hôn chưa?” Du Hựu Noãn rót một li trà cho Lâm Thiên Lỗi.

Lâm Thiên Lỗi giật mình nhìn Du Hựu Noãn, anh không thể không thừa nhận vị Du đại tiểu thư này sinh ra thập phần xinh đẹp. So tiêu chuẩn bình quân ít nhất cao hơn vài lần. Lúc cô ấy nhìn chăm chú vào bạn, trong tim bạn rất khó không nhảy lên như nổi trống. Nhưng mà anh cũng không có tính toán với cao.

“Đã kết hôn, con gái đã bảy tuổi .” Lâm Thiên Lỗi nói.

Du Hựu Noãn nghiêng nghiêng đầu. Cổ cô rất đẹp, dài hết sức tao nhã. Lâm Thiên Lỗi không tự chủ chuyển mắt qua nơi khác.

“Vậy nếu như, tôi chỉ giả thiết thôi nha.” Du Hựu Noãn ra vẻ thoải mái nói: “Nếu như vợ của anh phản bội anh, cuối cùng thật lòng thật ý trở về cầu anh tha thứ, anh có tha thứ cho cô ấy không?”

Du Hựu Noãn thực ra tìm không thấy bạn nam nào có thể hỏi loại vấn đề này. Cô không thể đi hỏi tài xế trong nhà và người làm vườn chứ?

Lâm Thiên Lỗi hoàn toàn không liệu được Du Hựu Noãn sẽ hỏi một câu như vậy. anh ta ngẩn người, vẫn trả lời vấn đề của Du Hựu Noãn, “Có lẽ sẽ không.”

Nhưng mà Lâm Thiên Lôi nhìn thấy ánh mắt mất mát rõ rệt của Du Hựu Noãn khi nghe được đáp án, lại nhịn không được trấn an nói: “Thật ra cũng không thể nói rõ, chung quy là sẽ không xảy ra truyện này. Hơn nữa giữa tôi và vợ còn có một đứa con gái. Cho nên nếu như cô ấy thật tâm hối cải, nói không chừng tôi cũng sẽ tha thứ cô ấy.”

“Vì con gái sao?” Du Hựu Noãn như đặt câu hỏi, lại như hỏi mình.

Sau khi tiễn Lâm Thiên Lỗi, Du Hựu Noãn sờ sờ cằm của mình. Cô cùng Tả Vấn kết hôn đã 10 năm. Cô 20 tuổi, đại học còn chưa tốt nghiệp liền gả cho hắn, đến bây giờ lại còn chưa có đứa nhỏ, thật là đáng tiếc.

Du Hựu Noãn vuốt bụng mình, cảm thấy nếu như có thể sinh ra một bảo bảo lớn lên giống Tả Vấn nghiêm túc như vậy, nhất định có thể xoay người .

“Có đứa nhỏ liền có khả năng được tha thứ?” Du Hựu Noãn tự nhủ nghiêng đầu dùng tay chống cằm. cô suy nghĩ kế hoạch trong đầu một lần, sau đó lấy di động ra gọi lão Vương là tài xế trong nhà, muốn đến chung cư của Tả Vấn.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: