Chương 3: Rẽ trái

Buổi sáng là lúc Du Hựu Noãn gặp bác sĩ tâm lí. Gặp tai nạn giao thông như vậy, lại hoàn toàn mất trí nhớ, Du Hựu Noãn thật sự rất cần bác sĩ tâm lí.

Ba tháng đầu đều là Tả Vấn đưa cô đến bệnh viện. Sau này là tự Du Hựu Noãn đến.

Du Hựu Noãn trong hành lang phòng khám, bấm điện thoại cho Hướng Dĩnh. Nghe nói đây là bạn thân số một của cô, cũng là mỹ nhân nổi tiếng trong thành phố. Nhưng mà sau tai nạn, Du Hựu Noãn không Có gặp lại cô. Bạn bè như vậy, Du Hựu Noãn vốn không muốn gặp. Chỉ là không gặp các cô thì không có | cách nào biết được mình trước kia.

“Hựu Noãn!” Trong điện thoại truyền đến âm thanh có chút ngạc nhiên.

“Là tớ, Hướng Dĩnh.” Du Hựu Noãn nói.

“Cậu có thể nói chuyện?” Hưỡng Dinh dường như hết sức ngạc nhiên.

Du Hựu Noãn nhíu mày:”Có rảnh không? Chúng ta lâu rồi không gặp.”

“Được chứ.” Thanh âm Hướng Dĩnh có chút chần chờ.

Sau khi hai người đặt địa điểm liền không nói thêm, đơn giản cúp điện thoại.

Hướng Dĩnh chọn “Star” làm địa điểm. Tính bí mật của Star rất tốt, có đường đi vào đặc biệt cho nên được các minh tinh tai to mặt lớn ưu ái.

 Du Hựu Noãn đi vào phòng thì Hướng Dĩnh và người đàn ông bên cạnh cô đều đứng lên. Về phần

Hướng Dĩnh, Du Hựu Noãn đã xem qua ảnh chụp của cô. Cô ấy so với trên ảnh chụp càng xinh đẹp. Người đàn ông bên cạnh cô có chút quen mắt, chỉ là nhất thời không nghĩ ra được đã gặp ở đâu.

“Hựu Noãn.” Hướng Dĩnh nhiệt tình chào hỏi.

Du Hựu Noãn gật đầu.

Hướng Dĩnh nói:”Cậu ăn mặc như vậy, suýt chút nữa là không nhận ra.”

Du Hựu Noãn liền hiểu được ý của Hướng Dĩnh. Phong cách mặc đồ của cô bây giờ so với phòng để quần áo trước kia của cô khác nhau một trời một vực. Quần áo trước kia thiên về gợi cảm, quyến rũ.

Quần áo bây giờ của Du Hựu Noãn thục nữ hơn một chút.

“Hựu Noãn, cậu ăn mặc như vậy, thoạt nhìn rất trẻ nha, như vừa mới tốt nghiệp đại học. Cậu khôi phục cũng rất tốt, một chút cũng không nhìn ra phần đầu đã động tới giải phẫu.” cô gái xinh xắn lung linh bên cạnh Hướng Dĩnh nói.

“San San, cảm ơn cậu.” Tạ San San cũng là bạn của Du Hựu Noãn. Những người khác ở đây cũng thuận thế chào hỏi Du Hựu Noãn. Có một số người Du Hựu Noãn từng  xem qua ảnh chụp, có một số người thì lại không nhận ra được.

Hàn huyên qua đi, người duy nhất không chào hỏi Du Hựu Noãn chính là người đàn ông bên cạnh Hướng Dĩnh, anh ta thập phần anh tuấn, làn da xinh đẹp màu đồng. Nhưng mà cảm giác lãnh khốc trên người anh ta như là giả vờ mà lãnh khốc của Tả Vấn thì lại như trời sinh lạnh lùng.

“Đây là bạn trai của tới, Quan Triệu Thần”.Hướng Dĩnh như phát hiện ra chú ý của Du Hựu Noãn.

Du Hựu Noãn cười nhẹ với Quan Triệu Thần,”Tôi cảm thấy anh có chút quen mắt.”

Quan Triệu Thần nhe răng cười. Hàm răng anh ta rất trắng, cười rộ lên thập phần tuấn lãng, cảm giác rất hướng ngoại. Với sự trầm mặc khi nãy thì như chia ra hai người.

“Thật không?” Quan Triệu Thần nhíu mày.

Du Hựu Noãn không thích mắt đào hoa của Quan Triệu Thần, cảm giác người bạn trai này của Hướng Dĩnh rất không nghiêm túc. Vừa rồi thừa lúc Hướng Dĩnh không chú ý, anh ta nhìn cô rất nhiều, nếu không cô cũng không đánh giá anh ta như vậy.

“WeChat” của Du Hựu Noãn vang lên âm nhắc nhở. Cô cúi đầu nhìn di động, nhân tiện nhìn thấy một tin tức giải trí, là một bộ phim mới công chiếu. Nam chính không phải là Quan Triệu Thần thì là ai?

“Là anh?” Du Hựu Noãn ngẩng đầu, “anh chính là nam minh tinh kia.” Du Hựu Noãn nhìn về phía Quan Triệu Thần, lại nhìn Hướng Dĩnh.

“Đúng. Nếu Du tiểu thư có hứng thú, tôi có thể tặng cô hai phiếu xem công chiếu lần đâu.” Quan Triệu Thần nói.

“Cảm ơn.” Du Hựu Noãn nói, ngoài ra không còn đề tài, cô cảm thấy mình với bảy tám người trong căn phòng này không cùng một thế giới. Chủ đề bọn họ nói chuyện cô đều không có hứng thú. Mà bọn họ chỉ vụng trộm đánh giá cô, mang theo thăm dò, tò mò. Duy nhất không có quan tâm.

Trong lòng Du Hựu Noãn khó chịu, không biết mình rốt cuộc là người như thế nào. Bạn thân nhất nhìn như bạn nhậu, chồng thoạt nhìn so với người lạ còn lạnh lùng hơn. Quá khứ của cô hình như không quá thành công.

Lúc Du Hựu Noãn đang muốn đứng dậy tạm biệt, trong Star đột nhiên vang lên tiếng âm nhạc sôi động.

Tạ San San nói: “Chị Dĩnh, thời khắc đến rồi.”

Mọi người đền nhìn về phía Hướng Dĩnh. Cô mặc một cái váy ngắn bó sát màu đỏ và quần da màu đen. Vừa rồi không cảm thấy gì, bây giờ vừa nhìn mới phát hiện là vì khiêu vũ mà đặc biệt chuẩn bị.

Hướng Dĩnh liếc mắt nhìn mọi người một cái, khóe miệng mỉm cười:”Đừng nói nữa, Hựu Noãn lại cười tớ. Cậu ấy khiêu vũ, có thể nóng bỏng tới mức thiêu hủy ánh mắt của tất cả mọi người.” Hướng Dĩnh chuyển hướng về phía Du Hựu Noãn, “Hựu Noãn, có hứng thú không? Chúng ta So một trận?”

Hôm nay đúng lúc Star tổ chức “Star nữ vương” mỗi năm một lần. Ai đạt được “Màu xanh yêu cơ” càng nhiều, thì người đó thắng, có thể được một năm quyền sử dụng phòng VIP của Star. Phải biết Star không phải nơi bình thường, xếp thứ nhất bảng xếp hạng hộp đêm, xếp hàng buổi tối mỗi ngày có thể dài nửa km.

Chỗ ngồi có hạn, cho dù là người quyền thế cũng chưa chắc có thể đặt được phòng hôm đó. Cho nên giữ lại một phòng thuộc về nữ vương một năm, lực hấp dẫn rất lớn. Mà qua trọng nhất vẫn là danh hiệu “Star nữ vương”, không phải là minh tinh hay mỹ nữ nổi tiếng thì căn bản là không có khả năng nhòm ngó ngôi báu. Nói ra rất nhiều người muốn phân cao thấp.

Du Hưu Noãn tất nhiên là không biết điều đó. Nhưng mà cho dù biết, cô cũng không có khả năng so với Hướng Dĩnh. Tai nạn lần đó của cô còn tổn thương trung khu vận động của cô. Cô có thể hồi phục lại bộ dạng người bình thường, đã cực kì cực khổ, khiêu vũ đã là không có khả năng.

Du Hựu Noãn lắc đầu:”Tớ không nhảy đâu.”

“Sao có thể?” Ta San San kêu lên, “Nhưng mà mấy đợt cậu chưa từng bước khỏi bảo tọa Nữ vương!” Ít nhất là vài năm trước tại nạn giao thông của Du Hựu Noãn, cô chưa từng bước xuống khỏi thần tọa nữ vương.

Hướng Dĩnh bĩu môi nói:”Thôi, là Hựu Noãn không muốn chơi.” Hướng Dĩnh vừa nói, Quan Triệu Thần bên cạnh hơi thay đổi sắc mặt. Nhưng mà khi Hướng Dĩnh nhìn về phía anh ta thì anh ta lại hòa hoãn thần sắc.

Hướng Dĩnh lạnh lùng cười, uống một hơi cạn sạch rượu trong chén. Ấn xuống cái nút bên cạnh chỗ ngồi, chỉ thấy mặt trường trơn nhẵn mở ra, ghế lô quay ra giữa gian phòng lớn, lộ ra vũ đài trong phòng.

Hướng Dĩnh như nữ vương đi ra ngoài, giữa sân nhất thời vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt.

Vũ đạo Hướng Dĩnh nhiệt tình, nóng bỏng, tính chất, cảm giác, kéo hết không khí toàn vũ trường, nóng bỏng kia, như làm cho người ta cảm thấy sóng nhiệt đập vào mặt.

Tạ San San vỗ tay đồng thời mang di dộng ra mở, đưa cho Du Hựu Noãn:”Hựu Noãn, cậu nhìn xem, video lúc trước cậu khiêu vũ tớ còn giữ lại, quá kinh điển.”

Du Hựu Noãn nhận lấy nhìn, gần như không dám tin tưởng người mặc bộ Tây trang màu đen đang nhảy

là mình. Nhưng không thể không thừa nhận, vũ đạo này nhảy quá đẹp, không phải nóng bỏng, mà là một loại nhịp điệu cấm kị quyến rũ, như trong dạ yến của nữ vương ma cà rồng.

Du Hựu Noãn nhìn video, bắt đầu ngây người, nhìn chính mình qua video, thế nhưng cô một chút quen thuộc cũng không thấy. Người trong video cô chỉ thấy xa lạ, xa lạ đến đáng sợ. Thật lâu sau Du Hựu Noãn mới ngẩng đầu, liền nhìn thấy nghi thức lên ngôi của Hướng Dĩnh.

Mặc áo choàng màu đen, quốc vương giấu mặt đang giúp Hướng Dĩnh đội lên vương miệng rực rỡ và quyền trượng Hòa Kính Hiển Vương.

Trước mắt Du Hựu Noãn đột nhiên hiện lên một số hình ảnh. Giống như người đang ngồi ở bảo tọa nhung tơ đỏ đổi lại là mình. Sau đó Quan Triệu Thần đi tới, bọn họ thỏa thích hôn nhau nồng nhiệt.

Quan Triệu Thần quỳ xuống một đường hôn tới chỗ cô không che đậy, hôn lên chỗ rốn lô ra. Du Hựu Noãn thấy mình trên bảo tọa quay đầu ra, nghiêng về phía trên phòng nhìn, nơi đó chỉ có một người ngồi, chồng của Cô Tả Vấn.

Di động trong tay Du Hựu Noãn rơi xuống đất, thế giới của cô bắt đầu quay cuồng. Cô nhìn mặt Tạ San San kinh hoàng, chậm rãi ngã xuống, chỉ kịp nói ra hai chữ “Tả Vấn”. 

Không chút ngoài dự kiến của Du Hựu Noãn, cô tỉnh lại ở bệnh viện. Đồ trang trí quen thuộc cho biết đây là bệnh viện Noãn Nhân. Du Hựu Noãn thờ phào một hơi, nhìn bốn phía không thấy thân ảnh Tả Vấn, trong phòng bệnh trống rỗng chỉ có một mình cô.

Du Hựu Noãn nghiêng người sang, toàn thân cuộn tròn lại, như đứa trẻ trong nước ối. Khóe mắt cô chậm rãi chảy nước mắt, cô không nghĩ tới lại nhớ đến hình ảnh kia, cũng không biết có thật sự phát sinh hay không, vẫn chỉ là suy nghĩ chủ quan nhưng mà không có lí do Du Hựu Noãn liền cảm thấy SỢ hãi. Cô sợ những thứ đó đều là sự thật, thứ đó đối với hôn nhân của Tả Vân và cô, chính là một sự hủy diệt.

Thanh âm tay nắm cửa chuyển động lại khiến Du Hựu Noãn né tránh trong chăn, vùi đầu càng sâu. Có người đi tới bên cô, sờ sờ trán của cô, “Hựu Noãn.”Du Hựu Noãn không động đậy.

Tả Vấn dùng tay cứu Du Hựu Noãn đang hít thở không thông từ trong gối lông vũ ra, “không sao”.

Chẳng biết tại sao, thanh âm bình tĩnh của Tả Vân lại an ủi nỗi đau của Du Hựu Noãn. Gò má cô dán lên đầu gối, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Tả Vân, nơi khóe mắt còn chảy nước mắt nhưng mà bây giờ nước mắt kia là loại “Mau đến quan tâm em, an ủi em.”

Đôi mắt của Du Hựu Noãn rất đẹp, là mắt hạnh thật to. Sau khi được nước mắt gột rửa, giống như ao hồ phản chiếu bầu trời đầy sao trong đêm, lóe sắc nước trắng bạc.

Du Hựu Noãn nghĩ có thể Tả Vấn sẽ vuốt tóc cô, dùng tiếng nói của hắn ủ ẩm cô.

Thật lâu sau Tả Vấn thở dài một tiếng, ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn Du Hựu Noãn, không nói lời nào.

Du Hựu Noãn không có nghĩ nhiều, ngẩng đầu, xê dịch thân mình, đặt đầu lên đùi Tả Vấn, cũng có hết nước mắt lên đùi hắn.

Du Hựu Noãn không nói chuyện, sợ Tả Vấn sẽ hỏi vì sao Cô ngất xỉu. Tả Vấn như đọc được tiếng lòng của cô, một câu cũng không hỏi.

Cuối cùng vẫn là Du Hựu Noãn tự lau nước mắt, “Bác sĩ nói thế nào?”

“Ông nói không có gì trở ngại, em chỉ nhất thời bị kích thích thôi.” Tả Vấn nói.

Trên thực tế, quá trình Du Hựu Noãn té xỉu, Tạ San San đã nói toàn bộ, không bỏ sót gì cho Tả Vấn. Lấy thể lực công ty Tà Vấn, còn có thế lực của Du thị, thành phố vốn có rất nhiều người đều mong muốn ở đủ mọi tình huống thể hiện ý tốt với hắn. Cho dù hắn không hỏi, Tạ San San cũng không có ý giấu.

“Lý viện trưởng nói, em chỉ cần kiên trì huấn luyện, tương lại nếu muốn khiêu vũ, cũng không phải không có khả năng. Con người luôn sáng tạo kì tích.” Tả Vân nói.

Sau khi Du Hựu Noãn nghe thì buông một tiếng thở dài. Rất may là Tả Vấn vẫn nghĩ cô vì không thể khiêu vũ mà chịu kích thích.

Du Hựu Noãn ngẩng đầu nhìn phòng:”Đêm nay anh lại đi sao?”

Biểu tình điềm đạm đáng yêu, ánh mắt khờ dại tín nhiệm, đến hòn đá cũng có thể mềm ra nhưng mà áp dụng với Tả Vấn, chỉ đổi lại một chữ “Ừ.”

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: