Chương 2: Qua bên phải

Sau khi xe chạy đến bệnh viện Noãn Nhân, Du Hựu Noãn được chăm sóc cực kì nhiệt tình, chu đáo. Bởi vì bệnh viện này là sau khi Du Hựu Noãn sinh ra, bố cô lấy danh nghĩa của cô xây sửa, đầu tư, cũng là dựa vào tên của cô mà đặt.

Hơn nửa đêm, sau khi trải qua đủ loại kiểm tra, Du Hựu Noãn cuối cùng cũng được nằm lên giường bệnh. Tả Vấn thay cô đắp chăn, liền xoay người ra ban công gọi điện.

Sau khi Tả Vấn kết thúc điện thoại, Du Hựu Noãn còn chưa ngủ, chỉ giương mắt nhìn hắn.

Tả Vấn xoa xoa chân mày, âm thanh nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi, tôi ở bên em. Đừng lo lắng, chỉ là ở lại bệnh viện quan sát vài ngày thôi. Vừa rồi Lý viện trưởng cũng nói, không có vấn đề gì lớn.”

“Lần đầu tiên anh nói với em một câu dài như vậy.” Đôi mắt Du Hựu Noãn vừa lớn lại sáng. Giờ phút này trong mắt tràn đầy tinh quang, như một đứa nhỏ được khen ngợi bình thường.

Tả Vấn thở dài một tiếng, hắn cãi nhau với Du Hựu Noãn đâu chứ. Bây giờ ký ức của cô trống rỗng như một đứa nhỏ.

“Ngủ đi.” Tả Vấn lại giúp Du Hựu Noãn vén chăn.

“Anh về nghỉ ngơi đi, mai còn phải đi làm. Em ở một mình không sợ đâu, không phải còn có y tá sao?” Du Hựu Noãn cảm thấy mình đúng là một cô vợ hiền lành lại biết săn sóc.

“Chuyện lần này không liên quan đến anh, là em không cẩn thận đụng vào.” Du Hựu Noãn quyết tâm làm người tốt đến cùng.

“Được. Vậy em nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai tôi lại đến thăm em.” Tả Vấn đứng lên, chỉnh đèn trong phòng tối lại cho Du Hựu Noãn.

 Du Hựu Noãn nhìn bóng Tả Vấn, nhìn hắn giao phó y tá tại cửa phòng bệnh. Trong lòng Du Hựu Noãn rất bực, Tả Vấn này, thật là một đầu gỗ phiền phức. Cô ôn nhu chăm sóc như vậy, hắn là chồng mà không biết xấu hổ để vợ ở bệnh viện giữa đêm sao?

Vừa rồi nếu như lời nói của Tả Vấn tỏ vẻ muốn tiếp tục lưu lại, Du Hựu Noãn liền thuận lí thành chương mời hắn ở lại hướng chung giường lớn. Kết quả người đàn ông này liền cầm thú cũng không bằng…

Du Hựu Noãn bực tức nhắm mắt lại. Nghe thấy Tả Vấn nói với y tá, lúc cô ấy ngủ không thích bị đánh thức, không cần đưa thức ăn cho cô ấy, cô ấy ăn không quen. Tính tình cô ấy có chút không tốt, cô không cần để ý.

Du Hựu Noãn thật muốn bắt Tả Vấn ngậm miệng.

Buổi tối ngày hôm sau, Tả Vấn đến rất muộn. Quần áo trên người cũng không đổi, có thể thấy là trực tiếp từ công ty đến đây. Du Hựu Noãn nghĩ rằng, Tả Vấn thật đúng là cần cù. Khó trách trên di chúc cuối cùng của bố lại chia 20% cổ phần cho Tả Vấn.

Du Hựu Noãn để sách trong tay xuống, hỏi Tả Vấn:” Anh ăn cơm tối chưa?”

Tà Vấn lắc đầu.

Du Hưu Noãn nói: “Trong hộp giữ ẩm có cháo do chị Tuệ nấu. Chị ấy đoán khẳng định anh chưa ăn cơm mà đã chạy tới đây nên đặc biệt đã nấu nhiều hơn một chút. Em lấy giúp anh.”

Tả Vấn từ chối cho ý kiến, Du Hựu Noãn từ trên ghế đứng dậy, thay hắn múc cháo.

“Tại sao Hà tiểu thư không tới chăm sóc em?” Tà vấn nhíu mày.

“Em đã thanh toán tiền lương cho cô ấy rồi.” Du Hựu Noãn đặt cháo và thức ăn lên bàn, “anh lại ăn đi.”

Tả Vấn cũng không hỏi vì sao. Du đại tiểu thư rất xoi mói. đã hơn một năm nay, người chăm sóc đã đổi 5, 6 người. Hà Ngưng Xu xem như là làm được dài nhất. Nhưng Tả Vấn cũng không mong cô có thể làm được cả đời.

Du Hựu Noãn thấy Tả Vấn không hỏi cũng liền vui vẻ không giải thích. Ấn tượng của cô đối với Hạ Ngưng Xu rất tốt, hơn nữa ánh mắt của Hạ Ngưng xu cũng không tồi, có thể nhìn thấy ưu điểm của Tả Vấn. Tuy rằng Du Hựu Noãn không sợ Hà Ngưng Xu là tình địch nhưng mà ai biết Tả Vấn xuất thân như vậy, thẩm mỹ có dị dạng thích rau xanh hay không? Cô không muốn mạo hiểm.

Ăn cháo xong, Tả Vấn liền chuẩn bị rời đi. Du Hựu Noãn vội vàng nói:” Em không muốn ở lại bệnh viện, em không ngủ được.”

“không phải bác sĩ nói phải quan sát 3 ngày sao?” Tả Vấn nói.

“Nhưng mà đầu em cũng không đau, cũng không có không khỏe, không cần thiết phải ở lại bệnh viện những 3 ngày.” Du Hựu Noãn nói. Ngày hôm qua cô thổi phồng đau đớn, chủ ý vốn là muốn cùng Tả Vấn ở trong phòng bệnh tại bệnh viện bồi dưỡng cảm tình. Nào biết Tả Vấn căn bản không biết săn sóc là gì, ngược lại cô tự mình trói mình.

“Không được.” Tả Vấn không chút suy nghĩ từ chối Du Hựu Noãn.

Nhưng mà lời nói của Tả Vấn không có hiệu quả mệnh lệnh đối với Du Hựu Noãn. Chân trước hắn vừa đi vào biệt thự bên sườn núi, chân sau Du Hựu Noãn đã tới.

Du Hựu Noãn run run trước ánh mắt của Tả Vấn nhưng cuối cùng  vẫn ném cho hắn một ánh mắt khiêu khích, bản tiểu thư không muốn ở liền không ở.

Nhưng mà khiêu khích của Du Hựu Noãn như suối nhỏ chảy vào biển rộng, ngay cả gợn sóng cũng chưa từng xuất hiện trong mắt Tả Vấn. Mấy ngày kể tiếp, Tà Vấn xem cô như người vô hình luôn.

“Đây là cưỡng chế lạnh nhạt!” Tuy “cưỡng chế lạnh nhạt” cũng không phải từ gì mới mẻ nhưng mà là từ mà Du Hựu Noãn mới học hôm nay.

Sau 3 ngày Du Hựu Noãn bị lạnh nhạt, rốt cục cũng không nhịn được mà gõ cửa phòng Tả Vấn, đáng tiếc lại không không có ai trả lời cô. Du Hựu Noãn đã nhìn thấy Tả Van đi vào, cô không từ bỏ ý định mà gõ tiếp mười tiếng (không phải 10 tiếng đồng hồ đâu nha), vẫn không có ai trả lời.

Du Hựu Noãn chạy xuống lầu tìm chị Tuệ, “Chị Tuệ, đưa chìa khóa phòng chồng em cho em.”

Chị Tuệ nói:”Mấy ngày hôm trước lúc tiểu thư ở bệnh viện, tiên sinh tìm người đến cài đặt mật mã khóa.”

Du Hựu Noãn không dám tin mở to mắt, cô “bình bịch” chạy trở về nhìn, quả nhiên nhìn thấy hộp mật mã mà vừa nãy cô không để ý, lại còn thừa dịp lúc cô giả bộ ở bệnh viện.

Du Hựu Noãn dậm chân một cái. Tả Vấn đúng là quá đáng. Hai cô đụng đầu còn không áy náy mà còn phòng ngự cô như kẻ trộm.

Du Hựu Noãn “ba ba ba” vỗ lên cửa, Tả Vấn bên trong như bị điếc,” Tả Vấn mở cửa cho em.” Du Hựu Noãn kêu lên.

Một lát sau, cửa từ bên trong mở ra. Du Hựu Noãn đang muốn khởi binh hỏi tội lại thấy trong tay Tả Vẩn cầm áo khoác, lập tức đi ra ngoài.

“Đã muộn rồi sao anh còn đi ra ngoài?” Du Hựu Noãn đuổi theo.

Tả Vấn quay đầu lại, nói:”Rất ồn, tôi ra chung cư ở.”

Du Hựu Noãn giận dữ không có chỗ trút, giữ chặt quần áo Tả Vấn nói: “Tả Vấn, tại sao anh lại đối với em như vậy? Em không phải vì anh sao?”

Bước chân Tà Vấn dừng một chút, trầm mặc một lúc mới xoay người nhìn Du Hựu Noãn:”Nếu như em nhàm chán, có thể đi tìm những người bạn kia.”

Du Hưu Noãn bước lên một bước, lại thấy Tả Vấn tiếp tục đi ra ngoài. Cô hít một hơi, cũng không muốn khiển Tả Vấn áp lực, chỉ ở sau lưng hắn đáng thương nói:” Em không phiền anh nữa, anh đừng đi chung cư ở có được không?”

Tả Vấn dừng bước.

Trong lòng Du Hựu Noãn vui vẻ, nhẹ nhàng đi qua, dán mặt lên lưng Tả Vấn. Nhiệt độ cơ thể đàn ông dễ chịu xuyên qua quần áo khiến lòng Du Hựu Noãn sợ hãi. Cô không thấy Tà Vấn ngăn cản, liền được một tấc tiển một tấc, vòng tay ôm eo Tả Vấn.

Nhưng mà ngay sau đó, Tà Vấn không lưu tình tách tay Du Hựu Noãn, đầu không quay lại đi về phía gara.

Nước mắt ủy khuất của Du Hựu Noãn cũng không ngừng được, ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu khóc. Đại khái là ngồi xổm lâu mỏi chân, cô đơn giản ngồi xuống đất, ôm đầu gối khóc.

Xe Tả Vấn đi qua bên người Du Hựu Noãn thì cửa kính xe hạ xuống.

Du Hựu Noãn nghe thấy tiếng động cơ, ngẩng đầu lên, nước mắt lã chã nhìn động vận máu lạnh, Tả Vấn.

Xe Tả Vấn đi qua bên người Du Hựu Noãn thì cửa kính xe hạ xuống.

Du Hựu Noãn nghe thấy tiếng động cơ, ngẩng đầu lên, nước mắt lã chã nhìn động vận máu lạnh, Tả Vấn.

“Du Hựu Noãn, nếu như cô đơn, hãy đi tìm bạn bè trước kia của em đi.” Tả Vấn nói xong liền nâng cửa kính xe, ô tô dứt khoát đi luôn.

Du Hựu Noãn thất hồn phách lạc trở về phòng, thấy vẻ mặt chị Tuệ lo lắng nhìn cô, cô dụi dụi con mắt: “Chị Tuệ, chị có biết sự việc giữa em và chồng không?”

Chị Tuệ thở dài một cái, “Tiên sinh là người mềm lòng. Tiểu thư chờ một chút, tiên sinh nhất định sẽ mềm lòng.”

Du Hựu Noãn nghe chị Tuệ nói qua, lúc cô sinh ra, chị Tuệ là người giúp việc nhà cô. Người như vậy lại không đạo lí giúp Tả Vấn nói chuyện, trừ phi chị Tuệ cũng cảm thấy được cô không đúng.

Du Hựu Noãn cúi đầu túm lấy tóc của mình. Chuyện trước kia thật sự một chút cô cũng không nhớ nổi, hoàn toàn không biết chỗ mấu chốt tồn tại. Du Hựu Noãn nổi điên muốn biết quá khứ cô là loại người như thế nào.

Đoán chừng, cô chỉ có thể biết quá khứ từ tay bạn bè.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: