Chương 1: Nhìn sang trái

Editor: Helen
Hà Ngưng Xu khép lại sách vở, ngẩng lên nhìn Du Hựu Noãn đối diện, tóc cắt ngắn
khiến ngoại hình cô như thanh niên 20 tuổi. So với lần đầu tiên cô gặp Du Hựu Noãn
lại khác nhau một trời một vực.
Khi đó đầu Du Hựu Noãn trọc, làm giải phẫu mổ sọ hai lần, trí nhớ đã bị tổn hại, đời
người trắng xóa giống như một tờ giấy chưa viết qua, chờ một lần nữa vẽ lại bức tranh
mà Hà Ngưng Xu chính là y tá bệnh viện của Du Hựu Noãn.
“Hựu Noãn.” Hà Ngưng Xu khẽ gọi, nói: “Hôm nay đọc tới đây thôi nhé?”
Du Hựu Noãn ôm gối ngồi trên ghế mây, cằm đặt trên đầu gối, đôi mắt rủ xuống, lông
mi trước mắt như phiến một cây quạt nhỏ lộ ra bóng râm. Ánh mặt trời xuyên qua lá
cây si chiếu lên trên làn váy mỏng màu xanh của cô, tựa như một bức tranh sơn dầu
vô giá.
thật sự là một tiểu mỹ nhân hiếm thấy, Hà Ngưng Xu cảm thán.
“Hựu Noãn, chúng ta nói chuyện một chút nhé?” Hà Ngưng Xu nói. Khả năng ngôn
ngữ của Du Hựu Noãn khôi phục rất nhanh, giao tiếp với mọi người đã không có gì
đáng ngại. cô là người trưởng thành, sau khi vượt qua gian nan nửa năm trước, trí lực
và y thức của người trưởng thành giữ tại bên trong trí nhớ đều có thể giúp đỡ cô rất
nhanh lấy lại khả năng sinh hoạt một lần nữa. Hơn nữa bây giờ, tai nạn xe đó đã qua
gần hai năm.
Du Hựu Noãn nhìn về phía Hạ Ngưng Xu, nghe thấy cô nói:” Đây là bảng liệt kê của
một người bạn trước kia của em. Tả tiên sinh đưa ra tư liệu vô cùng tỉ mỉ, xác thực.
Em có muốn hẹn gặp các bạn em không?”
Du Hựu Noãn vẫn chưa trả lời thì nghe thấy tiếng cổng mở. cô thoáng cái liền nhảy
xuống khỏi ghế mây, chân trần chạy trên đường, quả nhiên là thấy Tả Vấn chạy xe
vào cổng.
Tả Vấn từ trên xe bước xuống, trên người mặc âu phục được chế tác khéo léo màu
xám đậm, cắt may vừa người, cổ áo sơ mi hơi mở ra.
Chính trang * dù sao vẫn có thể làm cho đàn ông có một loại mị lực cấm dục, cố áo sơ
mi hơi mở ra có thể đảo ngược loại mị lực cấm dục thành sự hấp dẫn biếng nhác.

*Chính trang: ý muốn nói như âu phục, vest.


Hơn một năm nay, Du Hựu Noãn xem qua không ít tạp chí và TV, dáng người người
mẫu nam giống với Tả Vấn cũng thấy không ít. Nhưng trên người bọn họ đều thiếu
một cỗ mị lực này của Tả Vấn.
Những người mẫu nam kia gợi cảm, quả thực khiến người ta muốn cưỡi trên thắt lưng
của bọn họ. Còn mị lực của Tả Vấn thì không chỉ khiến cho phụ nữ muốn tàn sát phần
hông của hắn đồng thời còn muốn cướp lấy trái tim của hắn.
Du Hựu Noãn nhìn Tả Vấn, ai có thể nghĩ tới trước mắt là một người đàn ông nho nhã
quý khí, trên thương trường lôi kéo, chia rẽ người ta, hô phong hoán vũ nhưng xuất
thân chỉ bình thường chứ?
Du Hựu Noãn nhìn lướt qua Hà Ngưng Xu mang tai đỏ ửng, chân tay luốn cuống, cảm
thấy mình không cần một người giúp đỡ như vậy.
“Ông xã!” Du Hựu Noãn tiến tới ôm lấy cánh tay của Tả Vấn.
Tả Vấn hơi cau mày nhìn chân trần trắng tuyết của Du Hựu Noãn, hắn thong thả mà
kiên định rút cánh tay từ trong tay của Du Hựu Noãn, thản nhiên “Ừ” một tiếng, đi vào
trong biệt thự.
Du Hựu Noãn không để tâm mà chạy lên bắt kịp Tả Vấn, hoạt bát nói:” Hôm nay anh
về nhà rất sớm nha.”
Tả Vấn lại cởi áo sơ mi, không nói.
Du Hựu Noãn nhẹ nhàng dùng ngón trỏ nhẹ nhàng uốn một lọn tóc, “Hôm nay em mới
đổi kiểu tóc, anh cảm thấy thế nào?”
Tả Vấn nghe vậy mới liếc nhìn Du Lưu Hải một cái, “không tồi.” Vẫn tiếc chữ như
vàng.
Du Hựu Noãn đưa mắt nhìn lên Tả Vấn thay quần áo ở tầng hai. Lâu như vậy tới bây
giờ, mỗi câu người đàn ông này nói với cô không quá ba chữ. cô rất nghi ngờ vì sao
lúc trước mình có thể gả được cho Tả Vấn. hắn là một người con trai nghèo, vừa
không biết lãng mạn, lại không phải là người giỏi ăn nói, hắn theo đuổi mình như thế
nào?
Du Hựu Noãn nhìn qua album ảnh của mình. Bên trong cô hoạt bát, hướng ngoại,
trượt tuyết, cưỡi ngữa, lặn biển, săn thú… cô không có đùa, cô làm sao có thể cùng
một người như Tả Vấn điên cuồng kết hôn?

Là bời vì Tả Vấn đẹp trai?
Du Hựu Noãn lắc lắc đầu. cô và Tả Vấn đã kết hôn 10 năm. 10 năm trước ngoại hình
Tả Vấn như thế nào? Du Hựu Noãn tự động phác thảo bộ dạng nông dân vào thành
phố làm thuê của hắn trong đầu, ngoại hình đẹp trai, ăn mặc cũng phải làm tôn lên.
Chỉ là 10 năm Hà Đông, 10 năm Hà Tây. Tả Vấn bây giờ đã không còn là một cậu con
trai nghèo. Du Hựu Noãn nhớ tới sáng sớm hôm nay,” trong lúc vô tình” Hạ Ngưng Xu
có mang đến tạp chí bát quái có chuyện xấu của Tả Vấn.
Lấy tài lực của Tả Vấn bây giờ, cặp kè với nữ minh tinh là quá bình thường, không cặp
kè mới là lạ. Du Hựu Noãn cúi đầu nghịch móng tay. cô đoán được, hôn nhân trước kia
của cô và Tạ Vấn đại khái tồn tại một vấn đề rất lớn.
Nhưng mà tất cả đều là chuyện trước kia. Chuyện trước kia Du Hựu Noãn đều không
nhớ được. cô muốn có một khởi đầu mới, mỗi một kiếp nạn không chết đều là có một
khởi đầu mới không phải sao?
Du Hựu Noãn ngồi bên bàn ăn chờ Tả Vấn. Tả Vấn thay quần áo xong từ trên nhà đi
xuống, trực tiếp ngồi đối diện với Du Hựu Noãn.
trên bàn ăn trống ra một chỗ chủ vị một cách tự nhiên. Theo Du Hựu Noãn biết, bố cô
đã qua đời 4 năm trước. Tả Vấn đã sớm trở thành nam chủ nhân của cái biệt thự ở
sườn núi này. Nhưng hơn một năm nay, mỗi lần ở nhà ăn cơm, hắn đều ngồi đối diện
với cô.
Du Hựu Noãn cắn đầu đũa sững sờ. Chẳng lẽ Tả Vấn luôn không coi hắn là chủ nhân
của nơi này.
Du Hựu Noãn nhìn Tả Vấn hói:” Lúc trước vì sao chúng ta lại kết hôn?” Lúc đó cô mới
20 tuổi, thật là không nghĩ ra được cô lại có thể cứ như vậy mà kết hôn sớm.
Tốc độ ăn cơm của Tả Vấn không chậm. Du Hựu Noãn một miếng còn chưa nuốt
xuống, hắn đã có hai chén cơm xuống bụng:” Bố em bắt em lấy tôi.”
Miệng Du Hựu Noãn há to gần như có thể chứa một quả trứng gà, không chút suy
nghĩ liền nói:” Điều đó là không thể.” Đầu bố cô không bị nhúng nước, muốn ông bắt
con gái như hoa như ngọc —– cô, gả cho một cậu con trai nghèo, bố cô chấm điểm
nào ở Tả Vấn nhất hả?
Tả Vấn không trả lời Du Hựu Noãn.
Cho đến khi Tả Vấn ăn cơm xong, vào thư phòng, Du Hựu Noãn vẫn tự hỏi về vấn đề này. Cuối cùng Du Hựu Noãn loại trừ những nguyên nhân không có khả năng, chỉ còn
một khả năng. Rất khó để có thể tưởng tượng nhưng phần lớn sách vở đều nói nếu
như tất cả nguyên nhân đều bị loại trừ, như vậy, mặc kệ nguyên nhân kia hoang
đường cỡ nào, cũng chính là sự thật.
Tả Vấn vừa kết thúc hội nghị qua điện thoại, về phòng tắm rửa một cái thì nghe thấy
tiếng đập cửa.
đã trễ thế này, còn dám gõ cửa phòng hắn ngoại trừ Du Hựu Noãn thì không còn có
người thứ hai. Tả Vẫn nằm trên giường, lựa chọn giả điếc.
Tiếng đập cửa buồn chán không được đáp lại, rốt cuộc cũng ngừng.
Sau khi Tả Vấn nghe thấy tiếng bước chân dời đi của Du Hựu Noãn, lúc này mới mở to
mắt, xoa xoa ấn đường.
Nhưng mà hiển nhiên là Tả Vấn yên tâm quá sớm, rất nhanh hắn liền nghe thấy âm
thanh chìa khóa mở cửa.
Du Hựu Noãn dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa phòng Tả Vấn, phòng không bật
đèn. cô nhờ vào ánh trăng chiếu vào qua cửa sổ quan sát người nằm trên giường một
chút, sau đó rón rén vào phòng tắm.
Tả Vấn mở to mắt, có chút khó chịu ngồi dậy.
Nhưng mà khi Du Hựu Noãn đi ra khỏi phòng tắm, Tả Vấn lại nằm xuống nhắm mắt.
Du Hựu Noãn nghiêng nghiêng đầu, rón ra rón rén đi vào phòng để quần áo của Tả
Vấn, chọn một cái áo sơ mi màu lam nhạt mặc vào, tay áo vén tới chỗ khuỷu tay. Lúc
này mới trở lại bên giường Tả Vấn, không chút khách khí vén chăn lên, năm bên cạnh
Tả Vấn.
“Về phòng em đi.” Tả Vấn không có cách nào giả bộ ngủ tiếp.
“anh không ngủ à?” Du Hựu Noãn dùng khuỷu tay chống người lên, ghé vào bên cạnh
Tả Vấn. Áo sơ mi không vừa người, cổ áo vì động tác của cô mà mở rộng, lộ ra một
mảnh tuyết trắng dọa mắt người khác.
Tả Vấn một lần nữa lạnh lùng nói:”Về phòng em đi.”
Du Hựu Noãn bất vi sở động (không di chuyển) chớp chớp mắt, lông mi vừa dài vừa
kiều* (xoăn nhưng để thế này nó hay.) giống như cánh bướm xòe ra. Trong ánh mắt
còn mang theo sắc nước mù mịt, “Tả Vấn, anh không có nhu cầu sao?”

Bóng đêm có thể che giấu được vẻ mặt con người khiến cho Du Hựu Noãn có thể
không kiêng nể gì mà nói ra một ít lời nói khiến người ta mặt đỏ tai hồng.
Tả Vấn nghĩ muốn ném Du Hựu Noãn đi nhưng mà lại suy xét đến việc cô là người đã
giải phẫu mổ sọ hai lần liền hít thở sâu một hơi, hòa hoãn cảm xúc, lúc này mới nói:”
Hựu Noãn, thân thể của em còn chưa được phục hồi.”
Lời nói Du Hựu Noãn không sợ người chết không nghỉ nói:”Đầu em có vấn đề nhưng
mà thân thể không có vấn đề nha. anh là chồng của em, em nên thực hiện nghĩa vụ
của một người vợ.” Du Hựu Noãn nhích gần về phía Tạ Vấn một chút.
Tả Vấn nhắm mắt lại, phát hiện Du Hựu Noãn nói chuyện còn đỡ một chút. Mùi hương
cơ thể của Du Hựu Noãn dần dần lây nhiễm sạch sẽ không khí, làm người ta khó chịu.
Nếu như có một người phụ nữ, cái gì cũng không mặc chỉ mặc một chiếc áo trong của
người đàn ông mà người đàn ông này còn thờ ơ, cái vấn đề kia liền thật lớn.
Du Hựu Noãn nhíu nhíu mày, thật lâu sau mới thở dài một tiếng,” Có phải anh mới là
con trai ruột của bố còn em là nhận nuôi? Bố muốn cho anh nhận tổ quy tông, lại
không muốn tổn thương em nên lúc đó mới bắt em gả cho anh?”
Tả Vấn ngồi dậy, có chút thô lỗ một phen kéo Du Hựu Noãn ra khỏi giường, “Đừng
xem phim truyền hình cả ngày nữa.”
Tả Vấn mở cửa ra, muốn đẩy Du Hựu Noãn ra. Kết quả Du Hựu Noãn lảo đảo lùi về
sau lại đụng vào khung cửa. Đầu cô tê rần, theo phản xạ muốn giơ tay sờ, ánh mắt lại
nhìn thấy một tia lo lắng trên vẻ mặt của Tả Vấn.
Du Hựu Noãn lúc này mới nhớ, đầu óc cô chịu quá nhiều tổn thương, tự nhiên phá lệ
yếu ớt.
“Đau!” Nước mắt Du Hựu Noãn nói đến liền đến. Bằng khả năng diễn này của cô cùng
khuôn mặt, diễn vai nữ chính của thím Quỳnh Dao đều có thể.
Tả Vấn bước lên một bước, bàn tay to sờ vào ót của Du Hựu Noãn, “Đụng mạnh lắm
sao? Có choáng đầu không? Buồn nôn không?”
Bộ dạng Du Hựu Noãn đau đến không nói ra lời , thân thể dọc theo khung cửa mà
trượt xuống. Tả Vấn chặn ngang ôm lấy Du Hựu Noãn, đặt cô lên giường, một tay liền
gọi điện cho bệnh viện.
“Tôi đưa em đi bệnh viện.” Tả Vấn muốn ôm Du Hựu Noãn đứng lên.

Du Hựu Noãn nước mắt rơi lã chã, đưa tay đè lại vạt áo sơ mi, đáng thương nói:”không, không có mặc…” Nửa giây sau Tả Vấn mới kịp phản ứng lại lời nói của Du Hựu Noãn, khóe mắt hắn co rút,” Em đợi chút.” Tả Vấn rất nhanh liền từ phòng Du Hựu Noãn trở về, trong tay cầm một quần ren mỏng thấu dễ thương. “Em có thể tự mặc không?” Tả Vấn hỏi Du Hựu Noãn. Du Hựu Noãn đưa tay sờ đầu, bộ dạng đau đớn đầy mặt nhưng mà vẫn cắn môi dưới kiên cường gật đầu. một bộ dạng ”tùy lúc sẽ ngã xuống”, “thân tàn chí khiên” (thân tàn nhưng chí hướng vứng chắc) khiến Tả Vấn lại không biết ngượng ngùng mà áp bức bệnh nhân. Tả Vấn nhanh chóng thay Du Hựu Noãn mặc tiểu khả ái (quần nhỏ) từ lòng bàn chân lên, vài giây liền giải quyết. Toàn bộ quá trình không có mặt đỏ tim đập như Du Hựu Noãn tưởng tượng. Trong mắt cô, Tả Vấn giống như một khúc gỗ vậy. không chỉ thế, Tả Vấn còn thay Du Hựu Noãn lấy một cái quần mặc vào, nhanh chóng đóng gói cô lên trên xe. Du Hựu Noãn nhắm mắt lại “Nộ trừng ” Tả Vấn. Người đàn ông này đúng là quan tâm đến sống chết của cô a. cô không biết là nên vui vẻ hay thương tâm vì loại “chủ nghĩa nhân đạo” – Tả Vấn này. “Đầu rất đau sao?” Tả Vấn cúi đầu hỏi Du Hựu Noãn nằm trên chân mình, quay lại phân phó tài xế, “Lái nhanh lên một chút.” Bộ dạng Du Hựu Noãn ỉu xìu. thật ra đầu sớm đã hết đau nhưng mà trong lòng khó chịu vô cùng. Ông xã cô lại không nhìn sức quyến rũ nữ tính của cô hơn nữa còn đối với Du Hựu Noãn là một người đàn ông trầm mặc ít nói nhưng sau đó lại xuất hiện một hứng thú thật lớn. Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay có thể viết được bộ truyện này, thật sự phải cảm ơn sự thu hút của Quả Táo cô nương. Bằng không theo tôi dự tính, Hựu Noãn không nhất định có một ngày có thể nhìn thấy mặt trời , cho dù có, chỉ sợ cũng là tháng 8 sang năm. 20w* chữ lúc trước tôi viết một năm rưỡi. thật ra tôi cũng kiên trinh, phú quý không động lòng, chống cự các loại hấp dẫn. Kết quả bị Quả Táo cô nương dùng “Nghị lực” mua chuộc. cô nương này quá thành thật, căn bản không cho tôi có cơ hội cự tuyệt, hiệu suất cao đến thần kì. Tôi cũng đành phải bắt trâu chó đi cày.

Thời gian đi chơi trong tháng 8 tương đối nhiều cho nên gần như không có thời gian
gõ chữ. Bài này dựa vào hàng có sẵn. Cách một ngày viết một. Đại khái miễn cưỡng
có thể duy trì đến cuối tháng 8. Ngày 31 tháng 8 tôi liền về thủ đô. Tháng 9 bắt đầu
nghiêm túc làm người một lần nữa, haha.
20w*: ở đây chỉ số chữ. Nhưng do kí tự TQ, hơn nữa trong QT lại không dịch được
nên mạn phép để nguyên.
Tả Vấn: Vì sao lại cho tôi một nữ chính đầu óc có tật xấu?
Du Hựu Noãn: anh có thể trả hàng.
Tả Vấn: Kiến thức tinh anh coi trọng việc bảo vệ môi trường. Tôi cố gắng là được rồi.
Chỉ mong chỗ khác không có tật xấu là được. Cái loại một lần liền ngất đến nửa năm
kia, ngàn vạn lần đừng tới nữa.
~ End chương 1

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: