Chương 6: Mùa hè ở Scotland (Tiếp túc phần 2 – tập 1 Candy Candy câu chuyện cuối cùng)

Tháng 7
Scotland!
Từ lúc đặt chân đến kí túc xá mùa hè của trường ở Edinburgh, mình đã rất háo hức.
Trên thảo nguyên nở rộ những bông hoa cúc trắng và vàng.
Những hồ nước nhỏ có ở khắp nơi lấp lánh tỏa những tia ánh bạc.
Cảm giác như mình đã quay trở lại Lakewood!
Hơn nữa nhà thờ ở đây cũng giống như cái ở trong làng, chỗ nhà Pony!
Sơ Margaret đã hết hồn khi thấy mình vừa đặt chân đến nơi đã nhảy phốc lên cái cây đằng trước nhà thờ.
Hoan hô! năm nay Sơ Gray và sơ Kleis sẽ không đến trường học hè vì bận các hội nghị giáo dục!
Mình cũng hơi thất vọng vì đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng cho “những ngày học hè kinh khủng”
May là mệ Elroy đã tử tế từ chối cho mình ở lại biệt thự!
Mệ không muốn phải trải qua mùa hè với một người hạ lưu.
Mình thà sống trong kỉ luật của trường còn hơn là phải dành thời gian cho Mệ Elroy, Eliza và Neil!
Hạnh phúc thay, Patty và Annie cũng sẽ tham gia khóa học… Chắc chắn mình không phải là lí do duy nhất rồi.
Stair và Archie sẽ đến ở trong biệt thự mùa hè của họ, vốn nằm rất gần trường.
Và…người ấy…Mình biết biệt thự của T.G. cũng ở đâu đây…Eliza đã nói thế với bạn của cô ta.

Candynhìn thấy Patty và Annie bước vào phòng mình.
Trông họ đang rất vui, khác hẳn tính cách lúc còn trong học viện.
Họ có hẹn với Stair và Archie. Hai người đó đã đến biệt thự từ mấy ngày trước.

“Được rồi! Tí nữa gặp lại các cậu!”
Candy mỉm cười rồi nhẹ nhàng nhảy lên cái cây từ cửa sổ lớn trong phòng.
Cái cây vững chắc đã mê hoặc Candy.

“Chúa ơi Candy!”
Candy có thể nghe tiếng cười nữ tính của Annie.Bạn ấy chẳng thay đổi chút nào.

Candy trèo xuống một cách điệu nghệ và chạy biến ra khỏi kí túc xá, sau đó đứng đợi hai cô bạn thân trên một con đường giữa thảo nguyên.
Annie và Patty chạy theo và cả ba hướng thẳng ra hồ.
Stair và Archie đã đợi sẵn ở đấy.

“Xin lỗi đã để các anh chờ lâu! Cuối cùng chúng ta cũng có thể chơi đùa thỏa thích!”

Tất nhiên có luật là không được phép mời con trai đến phòng con gái, nhưng luật ấy không áp dụng cho việc họ gặp nhau ở ngoài trong thời gian rảnh sau khi đã hoàn tất nhiệm vụ.

Mình đã không gặp họ từ hồi thăm anh Albert và Fury ở sở thú Blue River đến giờ.

“Giá mà chúng ta có thể cùng nhau du ngoạn trên thuyền…”
Archie nhún vai nhìn ra phía bờ hồ.

“Eliza và Neil đã lấy cái thuyền lớn nhất, chỉ còn mấy cái thuyền nhỏ dành cho 2 người”

“Ồ vẫn may là còn hai cái! Vậy thì quyết định rồi, Annie cậu đi với Archie còn Stair thì với Patty!”
Candy hân hoan phân cặp cho họ.

“Tí nữa anh sẽ chở em, Candy”

“Không sao đâu Stair. Em chưa bao giờ gặp may khi ở trên hồ với anh. Hẹn gặp lại mọi người nhé!”

Archie nghe câu nói của Candy thì phụt cười .
Candy nheo mắt cười với Stair trong khi anh chàng vẫn còn gãi đầu. Rồi cô chạy đến ngọn đồi thoai thoải ở gần đấy.

Candy đã để mắt đến ngọn đồi này từ khi đặt chân đến kí túc xá.
Nó nhỏ hơn đồi Pony giả nữa.
Nó có lẽ còn chẳng phải là đồi, chỉ là 1 gò đất nhô lên. Nhưng mà có rất nhiều hoa dại mọc xung quanh, như trang trí cho một chiếc nón.

Đứng trên “ngọn đồi Pony nhỏ xíu”, hình ảnh ba chiếc thuyền trôi trên mặt hồ xanh biết chẳng khác gì bức tranh tuyệt đẹp.
Cái thuyền lớn nhất của Eliza và Neil cứ đứng yên một chỗ.
Annie đang giơ tay lên vẫy chào.
Patty cũng nhận thấy Candy và vẫy tay.
Stair mải mê chào Candy mà quên mất việc chèo khiến cho chiếc thuyền có Patty cứ xoay mòng mòng.
Hai con thuyền nhỏ trôi chầm chậm về giữa hồ.
Dưới những tia nắng mùa hè mặt hồ lấp lánh như được dát ngọc.
Candy hít một hơi sâu.
Mùi hương của nước và cây xanh.

Đây là lần đầu tiên mình đến đây, ấy vậy mà mình có cảm giác như đã biết chỗ này từ rất lâu rồi…rất thân quen…Terry, chắc anh đã đến biệt thự của nhà…

Nói chuyện một mình, Candy bật cười trong sự xấu hổ.

Ôi mình sao thế này? Lại nghĩ về Terry nữa…Anthony…dạo gần đây em có gì đó rất lạ đúng không?

Candy nằm dài trên thảm cỏ.
Cảm giác như đang bay bổng trên bầu trời xanh.

“Tôi thích tàn nhang.”

Đúng rồi, đó là thật. Mình đã không nghe lầm.

Terry chỉ nói về tàn nhang như thế, nhưng Candy đã không kiềm chế được trái tim đang đập thình thịch.

Thật ghét khi anh ta cứ lấy nó ra mà chọc ghẹo, nhưng mà cảm ơn Chúa vì đã cho chúng xuất hiện trên mặt mình.

Candy nhắm mắt lại. Ánh mặt trời ấm áp thật dễ chịu trên mí mắt.

Terry…không biết anh ta thế nào rồi…

Trong lúc Candy đang nghĩ về Terry và chuẩn bị rơi vào giấc ngủ, cô cảm thấy có gì đó nhột nhột nơi mặt.

“Này, ngủ trên cỏ coi chừng bị rắn cắn đấy!”

“Hả!?”
Candy nhảy chổm dậy và nhận thấy Terry đang nhìn xuống mình cười vang.

Candy đứng bật lên và thầm nhủ với bản thân rằng cô chỉ vừa nghĩ đến Terry…

“Nè anh lúc nào cũng làm tôi hết hồn…”
Cô tìm cách khống chế cảm xúc của mình và hất đám cỏ mà Terry đã phe phẩy trên má cô.

“Người ngạc nhiên phải là tôi mới đúng! Không ngờ Tarzan cũng biết sợ rắn cơ đấy. Theo tôi thì chính rắn mới là phải sợ cô!”

“Terry!”
Cô lườm Terry nhưng thế vẫn chưa đủ. Terry nãy giờ vẫn mỉm cười.

“Sao anh lại ở đây? À biết rồi, anh đang kiếm tôi đúng không?”
Candy tự bảo mình phải bình tĩnh lại, vì cô rất vui khi nhìn thấy anh.

“Còn lâu! Từ lúc đến biệt thự tôi đã luôn đọc sách. Đây là chỗ tôi ưa thích nhất. Nhưng không ngờ hôm nay lại gặp một tai họa ở đây!”

Terry vỗ nhẹ cuốn sách dầy cui lên đầu cô. Thật sự thì cậu đã rất mong chờ ngày Candy đến. Terry đã phải rất cố gắng vì từ nãy đến giờ cậu không thể ngừng mỉm cười.

“Ồ người như anh mà cũng thích đọc sách sao?”
Candy cuối cùng cũng đã bình tĩnh và nhìn vào cuốn sách.

“Đây là…?”

“Shakespeare”
Terry đưa Candy cuốn sách rất dày bọc giữa tấm bìa làm bằng da màu nâu sậm.

“Shakespeare, tác giả của Romeo và Juliet.”

Một cách vô thức cả hai nhìn vào mắt nhau.
Candy biết Terry cũng đang nhớ lại cảnh tượng của lễ hội tháng Năm. Candy mở sách nhằm che giấu sự xấu hổ của mình.

“…Đây là truyện về Macbeth… Không ngờ đấy, Terry, anh thích kịch nghệ à.”

“Cũng không hẳn.”

“Thật vậy ư?”

Candy tinh nghịch mở ra một trang từ bản kịch. Có những đường gạch dưới và chữ viết chi chit trên trang giấy. Terry giật lấy quyển sách từ tay Candy.

“Nói thật thì…rất thích đó. Rất ghét phải nói ra điều này, nhưng tôi rất thích.”

Candy gật đầu, miệng vẫn mỉm cười.
Có gì đó rất ấm áp đang tỏa ra.

Terry không thể thay đổi sự thật mình là con trai của Eleanor Baker. Cho dù có phủ nhận mẹ mình thì Terry cũng đang dần trở nên giống bà.

Ngay lúc đó Eliza phát hiện Candy và Terry đang ngồi cạnh nhau trên đồi.

“Không thể nào! Tụi nó đang làm cái gì thế kia!”

Eliza đứng lên một cách đột ngột khiến chiếc thuyền chao đảo, ngay lập tức cô rơi tõm xuống hồ. Nước bắn lên người Neil tung tóe.

“Lạnh quá! Kéo tao lên! Nhanh!”
Giọng Eliza vẫn còn ra lệnh trong lúc đang chới với giữa hồ.

“Ê Archie! Cứu với!”
Neil gọi sang thuyền của Archie đang ở gần đấy.

“Sao mày không làm đi Neil?”

“Archie, Neil không biết bơi! Ồ nhưng có lẽ Eliza biết!”
Stair hùa theo chọc với Archie, chèo thuyền tiến lại gần.

“Trời nóng quá nên muốn xuống hồ tắm đúng không Eliza?”

Eliza không thể đáp trả và tiếp tục đập nước.

Bỗng nhiên có tiếng ÙM và người nhảy xuống nước chính là Terry.
Terry bơi rất nhanh đến Eliza và đẩy được cô lên thuyền. Không ai nói câu nào.

“Tránh ra!”
Terry đẩy Neil sang một bên và bắt đầu chèo thuyền.

Hai chiếc thuyền kia cũng bám theo rất gấp.
Eliza cố làm ra vẻ đang sắp chết vì hết hơi.

Tốt nhất là giả vờ bất tỉnh… Eliza cố ý nhắm chặt mắt và ép mình vào Terry.

Stair và Archie nhảy ra khỏi thuyền, chạy như bay đến chỗ Eliza.
Candy cũng hốt hỏang chạy xuống đồi.

“Hai người có điên không? Nước ở đây mùa hè vẫn còn rất lạnh! Cô ta có thể bị nhồi máu cơ tim đấy!”

Cả Stair và Archie đều sợ hãi khi Terry lớn tiếng.
“Bọn ta xin lỗi. Bọn ta đã quá chủ quan. Có sao không Eliza?”

Eliza yếu ớt mở mắt.

“Em không khỏe…Terry…”
Eliza trả lời Terry mà không phải Stair, người vừa đặt câu hỏi.

“Lạy Chúa…anh đã quên mình mà cứu lấy em… Hãy đưa em về lại biệt thự…Em không thể đi nổi nữa.”

“Nếu có thể nói nhiều như thế thì cô không sao đâu.”
Terry trả lời cụt ngủn và đứng dậy bỏ mặc Eliza.

Terry vừa tính bước đi thì,
“Terry anh nên thay quần áo không sẽ bị cảm lạnh đó” Candy vô tình thốt lên.

 Terry trả lời trong lúc xõa xõa tóc.
“Không sao đâu. Từ nhỏ tôi đã quen tắm ở đây vào mỗi mùa hè.”

Eilza ngẩng mặt lên nhìn Terry đã cất bước đi.

“Tao ghét nó!”
Neil phun ra, mặt hắn trông thật xấu xí.

Eliza quay mặt lại liếc nhìn đứa em trai.
“Mày đang làm cái gì thế Neil? Còn không mau kêu bọn hầu mang khăn và mền đến!”

Neil sợ hãi chạy ngay về phía biệt thự.

“Còn các người! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hai người. Đưa tay đây đỡ tôi dậy! Annie xách giày cho tôi! Patty xách giỏ!”
Eliza gào lên trong giận giữ rồi quay mắt nhìn Candy bằng vẻ hằn học.

“Tất cả là tại mày! Tao sẽ méc với Mệ và các sơ về chuyện này!”

Eliza bước đi trong sự dìu dắt của Stair và Archie trông đã phát bệnh vì phải làm công việc này. Annie và Patty quay đầu nhìn Candy với vẻ phân vân. Candy mỉm cười ra hiệu mình không sao.
Khi mọi người đã rời khỏi Candy hít một hơi thật sâu.

“Eliza đúng là khó khăn… Mình chắc tim cô ta không có vấn đề gì đâu, ngay cả cảm còn không có nữa là”

Ở biệt thự có người hầu, Mệ và cả dì dượng Lagan. Các bạn của cô thế nào cũng sẽ bị quở trách.

…Mình đúng là may mắn khi không phải đến đó.

Nguồn: http://vienkeosua.blogspot.com/

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: