Chương 2: Lễ hội tháng 5 (Tiếp phần 2 – Candy Candy câu chuyện cuối cùng)

[Lễ hội tháng Năm]

Ngày hôm đó, chỉ một ngày duy nhất, học viện vốn dĩ luôn bị bao trùm bởi bầu không khí xám xịt, bỗng nhiên trở nên rộn ràng trong sắc hồng phơi phới. Vô số bông hoa được trang trí ở khắp mọi nơi, học sinh diện lên mình những bộ cánh sang trọng nhất, háo hức trò chuyện và khiêu vũ cùng khách mời. Thông thường học viện có luật không cho phép người nhà đến thăm.  Vào ngày này chỉ những cô gái được làm Hoa tháng Năm mới được phép mời gia đình đến tham dự, mọi người đều trông đợi sự xuất hiện lộng lẫy của các cô gái.

Và tất nhiên còn có tình yêu tháng Năm.
Không ít những con tim đang tràn trề hy vọng vào một tình yêu bí mật.
Hôm nay chẳng những có thể thoải mái trò chuyện với con trai, các cô gái còn có thể khiêu vũ cùng họ. Chỉ hôm nay các sơ mới bình thản bỏ qua mọi luật lệ và đứng một bên quan sát.

Buổi lễ rước Hoa tháng Năm hoành tráng cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp, sau đó ban nhạc bắt đầu chơi những giai điệu waltz du dương trong phía khán phòng. Nơi đó có rất nhiều người đang tụ tập trong những bộ trang phục thật khiến làm người ta nghẹt thở. Thỉnh thỏang lại có những tiếng cười khúc khích và thì thầm nhỏ to. Các học sinh nữ đang rất hồi hộp và háo hức, ánh mắt lấp lánh quan sát xem ai đang chuẩn bị bước vào khán phòng.

“Nhìn kìa! Terry đang bước vào! Anh ấy cũng tham gia khiêu vũ, quả là chuyện hiếm có! Thật đẹp trai!”

Terry trong bộ trang phục bảnh bao ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của các cô gái, họ thở dài trong sự ngưỡng mộ. Ngay cả đôi mắt Eliza cũng trở nên sáng rực.

“Này, tránh ra! Anh ấy đang đi tìm tớ!”

Eliza đẩy Louise qua một bên và tiến đến bên cạnh Terry.

“Terry, nếu muốn tôi có thể nhảy cùng anh bản nhạc này.”

Terry giật mình đứng lại trước sự bắt chuyện đột ngột từ Eliza.
Eliza nói xong và mỉm cười rất tự tin.
Terry đáp trả bằng một nụ cười lịch sự.

“Quả là hân hạnh cho tôi, nhưng thật đáng tiếc tôi không giỏi trong việc khiêu vũ. Nếu lỡ sơ suất dẫm chân
lên tiểu thư đây thì thất lễ quá.”

Terry cảm ơn rồi bước đi.
Eliza bị bỏ lại vẫn nhìn tấm lưng Terry bằng ánh mắt mơ màng.

Mọi người ai cũng quan sát Terry.
Chắc chắn họ đã thấy mình có thể tiếp cận và trò chuyện thân mật với anh ấy.
(Terry gọi mình là “tiểu thư”, anh ấy sợ sẽ dẫm lên chân mình. Thật dễ thương, đúng kiểu người mình thích, ôhôhôhô)

Trên mặt cô nàng hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hình ảnh Anthony đã hòan toàn bị lãng quên, thay vào đó là Terry.

Chen chúc trong biển người, Terry đang tìm Candy.

(Cô ta đi đâu rồi nhỉ?)

Terry đã có ý định lẻn vào phòng tĩnh tâm để giúp Candy trốn ra ngoài, nhưng đến nơi thì căn phòng đã trống không.

(Đúng như mình nghĩ, cô ta không thể nào ở yên trong đó.)

Trong lúc tiếp tục tìm kiếm khóe miệng Terry cong lên một nụ cười.

(Vậy mà mình lại còn tính giúp đỡ cô ta trốn ra…)

Terry không hiểu tại sao mình muốn làm thế.
Chỉ là cậu muốn ở cạnh Candy và nhìn thấy khuôn mặt đầy biểu cảm của cô.

(Không thể tham gia lễ hội…có lẽ nào lại đến sở thú rồi không?)

Terry nhớ lại một buổi chiều trong sở thú tràn ngập nắng.
Candy đã rất tức giận vì cậu dám nói những lời xấu về Anthony.
Đang tươi cười với Candy, khi nghe cô nhắc đến tên Anthony, khuôn mặt cậu sầm lại, môi cong lên.
Chỉ cần nhắc đến cái tên đó là đôi mắt Candy lại trở nên đẫm nước, cứ như một người khác.
Nghĩ đến thôi cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu.

(Mình sẽ không tha thứ đâu, nếu ở trước mặt mình cô ta nhắc đến tên Anthony một lần nữa.)

Kí ức về cái đêm Candy thổn thức tên Anthony khiến Terry càng thêm tức giận, cảm giác trong lòng thắt lại.

(Quái, chuyện gì xảy ra với mình thế này!?)

Hình ảnh Candy mặt đầy tàn nhang và chiếc mũi tẹt cứ ám ảnh trong tâm trí cậu.

(Không phải mình chút nào!)

Terry buông một nụ cười và thóat ra khỏi khán phòng.

Ban nhạc lại tiếp tục chơi một bản hòa tấu.
Trên sàn nhảy vài cặp đôi đang khiêu vũ với nhau, khuôn mặt họ ửng hồng.
Từ trong đám người đang rất vui vẻ có một anh chàng Romeo đang cố len lỏi để tiến đến góc phòng.

(Ôi chao sao mà đông thế! Bọn họ từ đâu đến vậy?)

“Romeo”. Tất nhiên, đấy là Candy đang giả trang bằng cách đeo mặt nạ và khóac lên mình bộ trang phục Romeo.
Không bị phát hiện bởi các sơ đang đứng quan sát ngoài cửa ra vào. Lại còn phải từ chối chẳng những một mà hai lời mời khiêu vũ của các cô gái. Trong đầu Candy thốt lên hai tiếng “hoan hô!”
Nhưng thật ra miệng cô đã làm điều đó.

Không ngờ Mệ lại tặng cô món quà tuyệt vời thế này.
Cho dù không thể tham gia lễ rước hoa, nhờ bộ cánh sang trọng này cô có thể thưởng thức phần còn lại của lễ hội tháng Năm.

(Ồ đằng đó là Stair! Anh ấy trông bảnh quá!)

Candy cười khúc khích và tiến đến Stair đang nhìn đám người khiêu vũ một cách ngán ngẩm.

“Ngài có muốn nhảy với tôi một bản không?”

Candy thì thầm bằng giọng rất nhỏ, Stair quay lưng lại và ngay lập tức nhảy dựng lên vì hết hồn.

“Có…không…à…ý tôi là… tôi rất hân hạnh nhưng bản nhạc ấy…tôi muốn được nhảy với con gái hơn…”

“Thật là chán quá. Stair, nhìn cho lẹ, em là Candy đây!”

Khi Candy giở mặt nạ lên,

“Can…Can…Candy!”

Candy vụt bịt miệng Stair lại trong lúc anh chàng vẫn mắt tròn mắt dẹt trong sự bàng hòang.
Hai người bí mật lùi vào góc khán phòng.

“Ngay cả Stair cũng không phát hiện ra được, thành công dễ sợ.”

“Thật đó Candy! Em làm anh ngạc nhiên quá đỗi!”

Stair lấy trong túi áo vest ra chiếc khăn tay và chấm mồ hôi đang rịn trên trán.

“Anh nghe đồn em bị nhốt trong phòng tĩnh tâm. Archie lo cho em lắm. Tạ ơn Chúa, anh cứ sợ là, ừm dù sao thì Candy đâu thể chịu ngồi yên đâu nhỉ.”

Đột nhiên khuôn mặt Stair trở nên sinh động.

“Nhờ món quà từ Mệ William đó, ngài nói không thể đến tham dự nên gửi cho em bộ trang phục của Romeo và Juliet, có lẽ ngài nghĩ đây là một lễ hội hóa trang.”

“Thật sao? Em có trang phục của Juliet nữa à?”

Mắt Stair trở nên lấp lánh.

“Candy, ở đằng kia, chỗ em mời anh khiêu vũ ấy, đàn ông không thể nhảy với nhau.”

Stair chỉ tay vào giữa khán phòng, khuôn mặt tỏ vẻ mơ màng.

Trong đám đông Archie và Annie đang khiêu vũ với nhau.
Annie thật xinh đẹp, luôn nhìn lên Archie với hai bờ má ửng đỏ.

(Tuyệt quá…Annie có vẻ rất hạnh phúc. Lâu lắm rồi mới được trông thấy bạn ấy như vậy)

Ở bên kia tường Candy trông thấy Patty đang cúi đầu xuống.

“Stair, trong lúc em thay trang phục Juliet, anh đến nhảy với cô gái đang đứng ở góc phòng kia được không? Đó là Patricia, bạn của em, là một người rất tốt.”

Stair nhìn theo hướng chỉ tay và tiến đến phía Patty.

“Ừm…cô gái đeo kính dễ thương. Có thể cho tôi hân hạnh.”

Patty có vẻ như đã thích Stair từ ánh nhìn đầu tiên.
Cô nhận lời khiêu vũ ngay tức khắc.
Còn Candy thì lập tức lẻn ra khỏi khán phòng.

***

Những bông hoa chuông đang nở rộ, tô điểm cho sắc màu xanh như ngọc của rặng cây sâu.
Candy đã giấu bộ đồ Juliet trong hốc cây đại thụ. Cô không dám để nó ở phòng tĩnh tâm và nghĩ rằng nếu thay trang phục ở đây thì cũng chẳng ai thấy đâu.

Đằng sau cây đại thụ bây giờ đã xuất hiện một Candy-Juliet. Từ Romeo trở thành Juliet —, cô phải thay đổi cách đi của mình.

Candy vén cao váy lên. Nếu lỡ bị bắt thì làm sao mà chạy được trong bộ váy dài thùng thế này.

“Tốt rồi! Giữ như vầy thì mình có thể chạy. Bây giờ thì quay trở lại khán phòng và chơi cho thỏa thích! Nếu đã bị giam cầm thì tại sao không quậy cho tới bến!”

Candy giơ tay lên khích lệ bản thân và chuẩn bị co chân chạy.
Bỗng nhiên cánh tay cô bị ai đó níu lại và cả người bị lôi vào trong một bụi rậm.

“Ai…ai đó!?”

“Ta thấy em đang trong tâm trạng rất phấn khởi, tiểu thư Juliet— Chà, ngay cả khỉ mà cũng biết diện đấy, Tarzan đầy tàn nhang.”

“Te,Te,Te,”

Terry cười như nắc nẻ. Candy bị sửng sốt không thốt lên được lời nào.

Terry ăn mặc chỉnh tề, vẫn ôm bụng cười lăn. Candy cảm thấy tim như muốn ngưng đập.

“Te, Terry… anh có thấy không!? Lúc tôi thay quần áo!”

“Đáng tiếc là tôi chỉ thích những cô nàng đầy đặn thôi, nên cho dù cảnh tượng có xảy ra trước mắt thì tôi cũng không thèm nhìn.” Terry nheo mắt chọc ghẹo.

“Đồ bất, bất, bất….”

“Em muốn nói là bất lịch sự hả, tiểu thư Juliet?”

Candy nhận thấy Terry vẫn còn nắm lấy tay mình.

“Đúng thế!”
La lên trong tuyệt vọng, cô hất tay anh ta ra.

“Nhưng mà cảnh ấy đúng là ác mộng.”
Terry vẫn còn đang cười lớn.

Candy hất mũi, phủi lại hai vai.
Cô muốn rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt….

Ngay lúc ấy một bản nhạc waltz từ khán phòng theo gió vọng đến.
Bản nhạc nghe rất quen. Giai điệu không thể quên được. Candy lắng nghe.
Bản nhạc này… chính là bản nhạc mình đã nhảy với anh Anthony hồi đó, ở Lakewood.
Hôm ấy Anthony đã mỉm cười trong bộ âu phục Scotland, cùng đôi mắt trong vắt, hiền hòa.

Đúng lúc ấy Terry nhẹ nhàng nâng lấy tay Candy.

“Tiểu thư, tôi xin phép mời cô một bản.”

Giọng nói như thì thầm giống hệt Anthony—- Candy được Terry bắt nhịp và bắt đầu khiêu vũ trong khu rừng. Ánh nắng chiếu qua những tán cây như đang hòa theo điệu nhạc.

Thời gian quay ngược về cái ngày cô đã nhảy cùng Anthony….

“Chuyện gì thế?”

Terry nhìn vào mắt Candy lúc này đã ướt nhòe trong khi chân vẫn bước theo điệu nhạc. Candy bị phát hiện, nhìn thẳng vào Terry. Đôi mắt đẫm nước phản chiếu ánh nhìn mạnh mẽ khác với Anthony. Môi cô khẽ run.

“À…chỉ là… bản nhạc này, chính là bản tôi nhảy với Anthony lần đầu tiên.”

Terry ngay lập tức đứng khựng lại.
“….Sao vậy? Anh trông rất khó chịu—!”

Terry không để Candy dứt câu. Bất ngờ ôm chặt cô lại, kéo đến gần rồi cúi xuống đè môi mình lên môi
Candy. 

Môi của Terry — Candy mở trừng mắt.

“D…dừng lại!”

Candy vùng vẫy và thóat ra khỏi vòng tay của Terry. Hai hàng lệ tuôn ra trong cơn giận cực độ. Liền lập tức Candy giơ tay lên và bằng hết sức mình tát cái bốp vào má của Terry.

“Anh làm cái gì thế!? Đồ đê tiện! Anh rốt cục vẫn là tên khốn, tên đê tiện! Anh là thứ ăn chơi khốn nạn!”

Terry nhìn Candy bằng đôi mắt đỏ lửa.

“Mẹ kiếp, cô thì biết cái gì về tôi chứ?” Anh gầm gừ.

Và ngay tức khắc, Candy nghe thấy một tiếng bốp vang lên từ má mình. Cô lấy tay ôm má trong khi lảo đảo.

—-Bờ má, bị Terry tát lại, đau đớn tột cùng.

“Thật kinh khủng! Anh là đồ thô bạo! Anh là thứ cặn bã vì đã đánh con gái!”

Candy giận điên lên và trả lại Terry thêm một cái tát ngay má. Anh chàng xém chút mất thăng bằng.

“Đây là lần đầu tiên…Tôi… nếu là Anthony thì, nếu là Anthony thì…”

Trong lúc Candy đang la lên trong làn nước mắt, Terry bất ngờ nắm lấy vai cô một cách thô bạo.

“Nếu là Anthony thì sao hả? Ý cô là hắn sẽ nhẹ nhàng hơn? Chẳng phải hắn đã chết rồi sao? Cô làm sao biết được một người đã chết chứ?”
Terry tiếp tục lắc Candy rất thô bạo, cô có cảm giác như cả hai vai đã bị Terry bóp nhũn ra.

“Đau quá…đau…dừng lại Terry”

Tuy nhiên Terry vẫn không buông Candy ra.

“Đau à? Lúc tôi đánh thì có đau không? Vậy thì kêu cứu đi! Kêu lên Anthony! Nhưng mà hắn sẽ không xuất hiện đâu, cho dù cô có kêu tên hắn đến cỡ nào! Hắn đã chết rồi! Hắn đã chết vì té ngựa đúng không?”

 “Thôi đi, thôi đi Terry!” Candy lắc đầu trong nước mắt.

Mắt Terry sáng rực, nhìn Candy một cách khẩn thiết.

“Ta sẽ khiến em quên hắn đi! Ta sẽ khiến em quên Anthony!” Vừa la Terry vừa lôi Candy về phía mình và kéo cô đi.

“Dùng lại! Terry, làm ơn dừng lại!”

Cho dù vùng vẫy cách mấy thì sức của cô vẫn không đủ mạnh.
Khi Candy nghe tiếng ngựa hí vang lên từ trong rừng cô gần như phát điên.
Ngựa! Cái gì? Terry sẽ bắt mình cưỡi ngựa?!

Terry đi vào trong chuồng.

“Terry…”
Candy không thể mở đôi mắt đã ướt đẫm nước. Sự thật là cô không dám mở mắt vì quá sợ con ngựa.

“Đứng yên đó”
Lời nói nhẹ nhàng một cách bất ngờ. Terry đẩy Candy lên ngựa rồi nhảy phốc lên.

“Đi thôi Theodora!”

Nghe giọng chủ, chú ngựa phóng như bay ra khỏi chuồng. Candy run rẩy ôm chặt lấy Terry.

Ngựa phóng xuyên qua rừng cây. Tiếng vó vang dồn dập, mùi hương của cỏ cây. Y chang như lúc ấy.
Cô không muốn nhớ lại.
Anthony đang ngoái đầu. Ngựa vẫn chạy.
Đừng đừng đi về hướng đó!

“Dừng lại! Anthony, cứu em!” Candy la lên, mắt càng nhắm nghiền.

“Đúng rồi. La lên đi! Kêu lên Anthony! Hắn sẽ không đến đâu. Không bao giờ!” Terry vừa thét vừa thúc ngựa.

“Quên hắn đi! Quên đi! Người chết thì sẽ không trở lại đâu. Anh ta sẽ không biết thế nào là đau! Mở mắt ra đi Candy! Mở mắt và ngắm nhìn khung cảnh xung quanh!”

Là một giọng nói có sức ra lệnh. Cứ như trái tim đóng chặt của cô đang bị chính giọng nói ấy làm cho hé mở. Candy nheo mắt.

“Nhìn kĩ đi. Đây là rừng cây tháng Năm…mọi thứ đều hồi sinh.”

Candy thở dồn dập.
Mùi hương của cỏ cây xanh mướt— chú ngựa đã giảm tốc độ và chạy xuyên qua rừng.
Ánh nắng rọi chiếu như thể đang phủ một tấm lụa vàng óng ánh trên tất cả các tán cây. Hoa né tránh như thể chúng bị vó ngựa làm cho giật mình. Chim vút cánh. Bươm bướm bay chập chờn.

Candy nhìn khung cảnh đang đi qua trước mắt, từ từ rồi cũng bình tĩnh lại. Kia là màu xanh của hoa chuông. Kia là mùi hương hoa hồng dại.

Anthony…
Candy ngước mắt nhìn ánh mặt trời đang rọi sáng những rặng cây. Có cảm giác Anthony đang ở trên ấy và mỉm cười.

A…Anthony, hãy đến đây…

Cho dù đã lập lại đi lập lại thì Anthony vẫn không đến gần.
Khóe mắt Candy bị hàng lệ mới lấp đầy.

“Quên hắn ta đi, Candy…”
Vào khoảnh khắc ấy, chất giọng nhẹ nhàng của Terry vang lên và Candy nhướn đôi mắt đang còn ướt.

Tay cầm chặt dây cương, Terry giương mắt  nhìn về phía trước. Lồng ngực Terry mà cô đang níu có cảm giác rất nóng. Cô có thể nghe được nhịp tim của anh, ngửi được mùi cỏ mới hòa quyện cùng mồ hôi.

Chúng ta đang sống… Terry và mình….
Đấy là một nhận thức bất ngờ khiến Candy giật mình tỉnh lại.

“Người chết sẽ không sống lại đâu.”
Tiếng Terry vọng lên.

Anthony…Em biết…em biết điều đó…
Và cô trông thấy Anthony đang gật đầu ở bên kia tia nắng.

“—Đúng rồi Candy. Anh mãi mãi không thể về với em… Hãy cứ quên anh đi…”

Candy trông thấy Anthony cùng nụ cười hiền hòa đã tan biến trong nắng.
Candy tính gọi tên, nhưng rồi lại mím chặt môi.

Nguồn: http://vienkeosua.blogspot.com/

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: