Chương 8: Terry đột nhập phòng Candy (Tập 1 – phần 2 Candy Candy câu chuyện cuối cùng)

Cánh cửa nơi ban công mở tung kèm theo tiếng động lớn và tiếng lỏang xỏang của kính vỡ.

“Ai đó?”

Candy bỏ bút xuống và đứng phắt dậy, cực kì hỏang sợ.
Bóng đen nắm lấy tấm màn rồi ngã phịch xuống sàn.

“Terrious…!”

 Candy như muốn nín thở và chạy ngay đến chàng trai đang nằm trên thảm.———————

Đèn đường sáng một cách mờ ảo trên những vỉa hè lót đá.Candy chạy xuyên qua màn đêm trên những con đường của Luân đôn.Cô vừa mới trốn khỏi học viện Thánh Paul bằng sợi dây làm từ ga trải giường.

Mình đã trốn khỏi học viện một cách thành công… nhưng mà hiệu thuốc ở đâu nhỉ?

Candy chỉ mới nhập học, đây là lần đầu tiên cô bước ra ngoài. Cô không biết gì về thành phố
Candy nhìn quanh quẩn trong lúc chạy. Hầu hết các cửa tiệm đều đã đóng cửa. Cô phải kiếm ra thuốc và quay trở lại càng sớm càng tốt.

Candy nhớ lại Terrious đã quằn quại trên ghế sofa một cách đau đớn.Áo anh ta te tua hết. Môi bị rách. Tay và chân thì bê bết máu. Không chừng xương đã gãy rồi.

Làm sao bây giờ…?
Phương pháp sơ cứu thì không đủ cho những vết thương thế này. Lại thêm cô không có thuốc men gì trong phòng. Tệ hơn nữa là mùi rượu bốc lên từ Terrious.

Không thể để cho các sơ biết…

Candy quyết định như thế.

“Terrious, tôi sẽ đi ra ngoài lấy cho anh ít thuốc.”

“D…Dừng lại!” Terrious gắng đứng dậy, tay này vẫn giữ chặt cánh tay kia.

“Tôi đi lộn phòng…Tôi bị mất phương hướng…Cứ để tôi nghỉ một lát… Tôi sẽ sớm…rời khỏi…”

“Đừng có nói nữa!” Candy băng vết thương của anh chàng bằng một chiếc khăn rồi đẩy Terrious trở lại ghế sofa.

“Hãy ngoan ngoãn mà chờ ở đây! Tôi sẽ sớm quay lại!”

“Đ…đừng. Không cần thiết…”

“Im đi, cái đồ say xỉn phá họai kỉ luật! Anh im lặng cho đến khi tôi trở về! Biết chưa?”

Sau khi đặt vài cái gối đằng sau lưng Terrious, Candy rút từ dưới nệm ra sợi dây làm từ khăn trải giường. Terrious định mở miệng nói thì Candy đã ra dấu “Sụyt!”– ngón tay nghịch ngợm đặt lên môi, sau đó cô bước qua cánh cửa mở toang về phía ban công. Candy nhìn quanh quẩn một cách kĩ  lưỡng rồi quăng sợi dây vòng vào một thân cây.

Terrious gắng nhướn người ra khỏi ghế sofa để chặn cô lại nhưng đã quá trễ. Candy nắm lấy sợi dây và nhảy phắt một cái vào bóng đêm.

“Thật là một kẻ lắm điều…”

Khóe miệng Terrious cong lên một cách vô thức, anh chàng nhấc mạnh cơ thể ra khỏi ghế.

Chúa ơi… cô ta còn rừng rú hơn chính Tarzan nữa. Làm thế nào mà mình lại đi lộn vào phòng của cô ta chứ.

Sau khi hít một hơi dài, Terrious đưa mắt nhìn ra phía ban công. Không sao, mình có thể đi được.Điều cuối cùng Terrious muốn làm là khiến cho Candy rơi vào rắc rối.

Nguồn: http://vienkeosua.blogspot.com/

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: